Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010

kịch bản SỐNG Ở PHỐ (phần 4)

KHU BIỆT THỰ NGOẠI Ô THÀNH PHỐ

Chiếc xe hơi bóng lộn của ông Quân tấp vào sau một chíec xe hơi đang đậu trước cổng một căn biệt thự mới.Có hai người đàn ông bên bán nhà đang đứng đợi.Ong Quân và Hồng bước xuống.Một người đàn ông mở khóa cổng,4 người cùng vào bên trong.Phía sau cánh cổng là một biệt thự lộng lẫy với hồ bơi,gara xe,cây kiểng thảm cỏ xanh mướt.Hồng tròn mắt miệng không ngừng xuyt xoa.4 người đi hết một vòng quanh sân rồi bắt đầu xem nhà.Căn biệt thự mới tinh,kiên cố,phòng ngủ,phòng khách,phòng ăn,phòng nào cũng tiện nghi.Mọi người đang đứng trong một căn phòng ngủ màu hồng có đèn chùm,rèm,giường ngủ bằng gỗ,tủ trang điểm rất sang trọng.Hồng mở cánh cửa thông ra bancông,nhìn ngay xuống mặt hồ bơi mini nước trong veo.Cô reo lên thích thú.

HỒNG:

- Woa,đẹp quá!

Ong Quân bước sau theo Hồng,đứng đằng sau lưng Hồng.

ÔNG QUÂN:

- Em thích không?Nó sẽ là của em?

Hồng quay lại nhìn ông Quân ngạc nhiên,cười tỏ ý không tin.

Ong Quân mỉm cười thích chí.

ÔNG QUÂN:

- Công ty xây dựng Đại Phát tặng anh ngôi biệt thự này để làm tổ ấm cho anh với em đó.Em chịu không?

Hồng giả vờ nũng nịu,đấm vào ngực ông Quân thùm thụp.



VĂN PHÒNG CÔNG TY XÂY DỰNG HOÀNG HOA.

Bà Hoa đang làm việc với một đại diện công ty xây dựng Đại Phát.Bà Hoa cùng một kỹ sư xây dựng tính toán.Người kỹ sư nhìn bà Hoa lắc đầu.Hai bên đang ký kết hơp đồng,bà Hoa nhận thầu lại công trình cho công ty Đại Phát.Thỏa thuận không được nên bà Hoa điện thoại nói chuyện trực tiếp với Giám đốc công ty Đại Phát.

BÀ HOA:

- Anh Phát hả?Anh tính sao chứ giá này làm sao mà làm nổi?

Phía bên kia có tiếng giải thích dài dòng.Bà Hoa lắng nghe một hồi.

BÀ HOA:

- Vậy à?Tôi chưa nghe ổng nói! Vậy thôi nhé!

Bà Hoa ngồi xuống ghế kéo hợp đồng tới ký liên tục.Các nhân viên trong phòng lén nhìn nhau.

Hợp đồng ký xong,mỗi bên giữ một bản.Phía bên công ty Đại Phát đứng dậy bắt tay bà Hoa rồi ra về.Gương mặt bà Hoa tối sầm lại,nay bực bội.



NGÔI BIỆT THỰ CỦA ÔNG QUÂN.

Chiếc xe hơi chở ông Quân và thư ký Hồng tấp vào cổng biệt thự.Một bảo vệ ra mở cửa.Xe chạy vào trong.Ông Quân và Hồng ngạc nhiên khi thấy xe của bà Hoa đang đậu trong sân,hai người bước xuống xe thì thấy bà Hoa ở trên bancon vẫy tay chào họ vẻ khiêu khích..Ông Quân tức tím mặt.Còn Hồng thì vội vàng cúi đầu chào bà Hoa,vẻ lúng túng.Ông Quân bứơc lên lầu tìm bà Hoa,2 người gặp nhau trong phòng ngủ sang trọng,cửa vẫn mở.

ÔNG QUÂN:

- Hôm nay bà làm cái trò gì vậy?Định xâm phạm ký kết à?

BÀ HOA:

- Ông tự tin quá đó!...Tôi gặp ông chỉ để nhắc ông một điều. “Ăn kỹ no lâu,ăn nhiều tức bụng”,nếu ông cứ nâng giá hoa hồng các công trình lên mãi sẽ có chuyện to đấy.Không ăn mãi được đâu!

QUÂN:

- Chẳng phải bà cũng khá lên do thầu lại mấy cái công trình của Đại Phát sao?

BÀ HOA:

- May cho ông là công ty tôi thầu lại một số công trình ,còn mấy công ty con khác như Tân Tiến,tụi nó ăn không còn một hột máu của dân!Công trình chưa đưa vào xử dụng đã nứt nẻ,sập đổ….

ÔNG QUÂN:

- Chuyện ai người nấy lo,bà tốt thì về quản lý lại cái đám con của bà đi!

BÀ HOA:

- Con tôi?Hừ…Tại vì chúng ta chưa li dị nên tôi mới nhắc nhở ông.Thử bây giờ ông vô tù coi có con nào thăm nuôi ông không?

Bà Hoa nhìn ông Quân cười nhếch mép,khinh khỉnh.

Bà Hoa bỏ ra khỏi phòng.Ông Quân nhìn theo tức tối.Bà Hoa lên xe,ra hiệu cho xe lui ra cổng.Xe chạy ngang Hồng,Hồng cúi đầu lễ phép chào bà Hoa,trong khi bà Hoa mặt vẫn lạnh như tiền.



TRÊN XA LỘ.

Hùng đang chạy bon bon bỗng cho xe chạy từ từ,tấp vào lề.

THÁI: (LƠ XE)

- Vụ gì vậy?

HÙNG:

- Mày coi xe,đừng tắt máy.Tao đi xả một cái.Tối qua thằng Thẹo nó cho tao ăn ghẹ chết,mẹ kiếp!

Hùng ôm bụng,quơ cuồn giấy vệ sinh nhét trên cabin,nhảy xuống xe.

HÙNG:

- Có gì cứ cho xe chạy tà tà!

Hùng băng qua đường,biến vào sau một lùm cây.Thằng lơ xe ngó lơ láo,bỏ cuồn băng rap vào máy cassette,vừa nghe vừa lắc người khoái chí.

Hùng trong bụi cây,vừa đại tiện,vừa ngó lấc la lấc láo,bỗng phát hiện ra chiếc motor trắng từ đằng sau xe chạy tới,Hùng la to.

HÙNG:

- Thái, “Bồ câu” kìa,chạy xe đi,chạy xe đi!

Thằng Thái vẫn say sưa nghe nhạc Rap,nó nhìn vào kiếng chiếu hậu,nhăn nhó mặt mày,làm động tác Rap,chợt nhìn thấy có bóng xe trắng chạy lướt qua,nó hết hồn định gài số cho xe chạy thì chiếc motor trắng đã đậu trước mặt.Thằng Thái lúng túng nhảy xuống xe,mặt mày xanh lè.Hùng từ bên kia đường lật đật chạy qua.Một CSGT đưa tay lên chào Hùng.



BÃI ĐẬU XE.

Hùng đậu xe vào chỗ theo sự hướng dẫn của thằng Thái.Đậu đúng chỗ rồi,Hùng nhảy xuống,thằng Thái líu ríu cúi đầu.

HÙNG:

- Bữa nay tao tha cho mày,bữa sau còn tái phạm,mày phải chịu tiền phạt.

THÁI:

- Dạ!

Thái đợi Hùng đi khuất rồi leo lên cabin,lục lọi trong thùng rác lôi ra cái băng nhạc đã bị bẻ làm đôi,mặt buồn so.Chợt Thái nhớ ra điều gì vội chạy theo Hùng.

THÁI:

- Anh Hùng,anh Hùng!

Hùng đang dắt xe cub từ trong đi ra phía cổng,nghe Thái kêu thì dừng lại.

THÁI:

- Ngày mai em về quê đám cưới con Thảo,2 bữa mới lên,em nói ông chủ rồi.

Hùng chẳng thèm trả lời,tăng ga vọt đi vài thước bỗng dừng lại.

Thái biết ý chạy tới.Hùng móc bóp lấy ra mấy trăm đưa Thái.Thái ngần ngại không dám lấy.

Hùng gắt:

- Cầm lấy!Nói con Thảo tao gửi lời thăm vợ chồng nó,thăm luôn bà già.

Hùng giúi tiền vào tay Thái rồi tăng ga vọt đi.



HẺM NHÀ THUẬN.

Hùng chạy chiếc cub bị hư “Pô” nổ nghe bành bành từ đầu hẻm vào nhà,con hẻm chật chội,dơ dáy,rác không là rác.Hùng chạy nhanh,né cái xác con chuột chết vướng phải một cái cần xé loại vừa đựng đầy rác làm đổ rác tung tóe ra đường.Hùng làu bàu cho xe vọt thẳng.Bà chủ nhà từ trong chạy ra la chí chóe.Đến cửa nhà Thoa,thằng Thuận đang chơi trò làm Vua giống trên phim,nó cầm cây gỗ quơ tới quơ lui,miệng lảm nhảm.Thấy Hùng về,nó bỏ kiếm gỗ xuống,nhảy tưng tưng vỗ tay mừng rỡ.Hùng dừng xe,lại kéo bản lề cho thằng Thuận chạy ra.



TRÊN XA LỘ.

Hùng lái xe,bên cạnh là thằng Thuận,mặt mày ngô ngê,đầu đội nón giấy giống mão vua,miệng nhai bánh nhóp nhép.Tới một đoạn đường.Hùng tấp xe vào lề đường,đậu lại,vẫn để xe nổ máy.Hùng nhìn qua kiếng chiếu hậu thấy bóng motor trắng,liền ngồi thụp xuống,ra hiệu cho Thuận.

HÙNG:

- Chuẩn bị nha!Giặc tới đó!Không đánh là nó cướp xe luôn đó!

CSGT đã đứng ngay đầu xe,Hùng chồm người mở cửa cho thằng Thuận.Thằng Thuận cầm một mã tấu sáng choang,mặt mày bặm trợn,leo xuống xe,xăm xăm đi tới 2 CSGT.Thuận vừa đi vừa giơ mã tấu,mặt mày trợn ngược.

THUẬN:

- Tránh ra,tao là vua đây!Tao chém hết bây giờ,tránh ra!Cướp xe hả! (nói ngọng)

Hai CSGT bất ngờ không kịp phản ứng,thấy Thuận giơ mã tấu lên tỏ vẻ muốn chém sợ quá leo lên xe.

CSGT1:

- Chạy đi!Thằng này nó khùng!Nó chém thiệt đó!

Hai CSGT nhảy lên xe chạy tuốt.Hùng ở trên cabin cười chảy nước mắt.



NHÀ HÙNG.

Hùng ngồi nhậu với 2 người ở nhà.Cả bọn ôm bụng cười lăn,trong khi đó thằng Thuận vô tư ăn gà quay.Bỗng từ ngoài Thoa bước vào,chẳng nói chẳng rằng kéo tay thằng Thuận về một nước,2 người bạn nhìn Hùng le lưỡi.



NHÀ THOA.

Buổi tối,Thuận ngồi chèo queo trong góc nhà.Hùng đứng trước cửa ngoắc tay gọi Thuận,nhưng nó lắc đầu quầy quậy,không chịu ra.Hùng buộc gói đồ ăn chặt lại,ném tới sát chân Thuận,Thuận lấy chân đá cho bịch đồ văng xa.Hùng thấy vậy thở dài bỏ đi.
CỔNG NHÀ ÔNG QUÂN.BUỔI TỐI.

Thoa dắt xe đạp ra,khép cổng lại.Leo lên đạp ra đường,Hùng từ đằng sau phóng tới,bóp còi “tin tin”.Thoa nghe nhưng giả vờ không để ý tới.Hùng vẫn tò tò đạp theo,tới quãng đường vắng,Hùng nhấn ga bất ngờ tới trước xe Thoa thắng lại.Thoa hết hồn thắng xe lại,chiếc xe đạp vừa chạm chiếc xe cub.

THOA:

- Anh khùng hả?

Thoa làm mặt giận nhưng không khỏi phì cười trước cái mặt lì như thớt của Hùng.



QUÁN KEM BÊN BỜ SÔNG.

Thoa có vẻ tư lự bên ly kem.

THOA:

- Anh lái xe bộ nhiều tiền lắm hay sao mà cứ mua đồ cho tụi em hoài vậy?

HÙNG:

- Lương hướng thì chẳng bao nhiêu,nhưng phải biết cách kiếm thêm…

THOA:

- Nếu ông chủ biết có đuổi anh không?

HÙNG:

- Thời buổi này,ai mà chẳng phải kiếm thêm…Ong trả lương cho mình thấp là cũng để tự mình bươn chải thêm,miễn sao đủ sở hụi của ổng là được…

THOA:

- Lái xe chắc cũng cực lắm?

HÙNG:

- Cực thì cũng không nói gì,nhưng mà nhục lắm!

Thấy Thoa có vẻ ngạc nhiên.Hùng bĩu môi.

HÙNG:

- Ngày nào cũng phải quị lụy,khúm núm với cái bọn cảnh sát giao thông.Mà phải tụi nó là người đạo đức gì,cũng chỉ là bọn mãi lộ,cầm tiền rồi thì cứ việc đi…đồ hề!

Thoa nhìn ra con sông trước mặt suy tư,thở dài.Hùng bất chợt.

HÙNG:

- Anh hỏi thiệt,nếu bây giờ ba em đi kiếm em,em có tha thứ cho ổng không?

Thoa nhìn ra bờ sông lung lắm rồi nhỏ nhẹ.

THOA:

- Có…

HÙNG:

- Em không giận ổng?

THOA:

- Giận chứ!Nhưng hồi còn sống,ngày nào mẹ em cũng dặn em là không được hận ba em.Mẹ nói ba em không phải là người xấu,chắc chắn sẽ có ngày ba trở về…Còn nếu ba không về,thì chắc là ông gặp phải chuyện gì rồi.Còn anh,sao lại bỏ nhà ra đi?

HÙNG:

- Hồi đó ba anh chết,má anh lấy ông dượng,anh ghét ông này lắm.Bữa đó,anh đi học về trễ vì theo đám bạn đi bắt còng,về nhà tối thui.Ong kêu anh ra bộ ván,bắt nằm xúông để đánh đòn.Anh tức khí lấy cây dầm đánh lại ổng rồi bỏ đi luôn.

THOA:

- Má anh không có kiếm anh sao?

HÙNG:

- Có chớ!Anh qua nhà của cô anh núp,thấy bả đi tìm,khóc tùm lum tà la,nhưng lúc đó ghét ông dượng quá nên nhất định không về…

THOA:

- Anh ác quá!Anh làm cho má anh phải khổ suốt đời…

HÙNG:

- Cái gì mà khổ suốt đời?Anh lên sài gòn ở nhà bà con,có nhắn tin cho bả biết rồi.Bây giờ năm nào mà anh hổng về quê…Hay là anh đưa em về quê thăm má anh nha!

Thoa biết Hùng có ý tỏ tình với mình lặng thinh không nói gì.Hùng mạnh dạn đưa tay nắm nhẹ tay Thoa.

Thoa mắc cỡ đứng dậy.

THOA:

- Về thôi anh,để thằng Thuận nó trông tội nghiệp.



CỔNG TRƯỜNG ĐẠI HỌC.

Thoa chen vào đám học trò để lấy giấy báo thi.Lấy được giấy báo thi,cô chen ra khỏi đám đông đứng thở hào hển,đưa tay vuốt thẳng tờ giấy báo thi.Hùng đứng dưới lề đường huýt sáo,Thoa ngước lên.

THOA:

- Bữa nay anh không chạy xe?

HÙNG:

- Bữa nay không có hàng.Lên đây,đi mua bánh xèo cho thằng Thuận ăn.

THOA:

- Nhưng còn xe…

HÙNG:

- Cứ gửi đó đi!Ai mà thèm lấy cái xe cà khổ đó của em.

Thoa leo lên xe,Hùng vào số cho xe giật nhẹ,Thoaết hồn ôm chầm lấy Hùng.

HÙNG:

- Xin lỗi,xin lỗi,xe bị cướp ga.

Hùng cho xe chạy,mặt này tươi rói.



NHÀ ÔNG LEE.

Nga tỉ mỉ thái từng lá cải bắc thảo để làm kim chi.Trên bếp là các món ăn Hàn quốc đã được nấu chín.Ong Lee tắm rửa sạch sẽ từ trên lầu đi xuống,ngồi vào bàn ăn.Nga dọn đồ ăn trên bàn rồi lặng lẽ ngồi ăn cùng ông Lee.Có tiếng chuông điện thoại.Nga chạy đi nghe điện thoại.Ong Lee vẫn ăn.Một lát sau,Nga trở lại bàn ăn,thái độ có vẻ không vui,lo lắng.

ÔNG LEE:

- Có chuyện gì vậy?

NGA:

- Dạ,thằng con tôi bị bệnh.Bà ngoại nó mới đưa vào bệnh viện.

Ong Lee lặng im ăn cơm không nói gì.



CỔNG NHÀ ÔNG LEE.BUỔI SÁNG.

Ong Lee chuẩn bị đi làm.Nga đưa ông ra cổng.Ra đến cổng,ông Lee quay lại đưa cho Nga một phong bì.

ÔNG LEE:

- Tôi cho chị nghỉ 2 ngày về thăm con.Nếu cháu bệnh nặng thì cứ ở thêm vài ngày.

Nga hơi ngỡ ngàng rồi cầm lấy phong bì bằng 2 tay,cúi đầu.

THOA:

- Dạ,cám ơn ông,tôi sẽ về sớm.

Ong Lee ra cổng,leo lên chiếc xe hơi đang đợi sẵn.

Thoa đạp xe từ ngoài hẻm vào,trên giỏ xe là đồ ăn mua từ chợ về.Đợi cho ông Lee đi khỏi,Nga vẫy Thoa.

THOA:

- Dạ!

NGA:

- Chị về quê hai bữa,có gì em ngó chừng nhà giùm chị nha!

Thoa thấy Nga có vẻ lo lắng.

THOA:

- Có chuyện gì không?Má chị bệnh hả?

NGA:

- Không,con chị!

Thoa tròn mắt ngạc nhiên.

THOA:

- Con chị?



NHÀ ÔNG QUÂN.

Thoa đang lau cầu thang.Bà Hoa mở cửa phòng bước ra,ăn mặc rất mode.

BÀ HOA:

- Vô dọn phòng đi!

THOA:

- Dạ!

Bà Hoa đi xuống cầu thang.Thoa bỏ giẻ đang lau vào thùng nước,bước vào phòng bà Hoa.Phòng ngủ bà Hoa sang trọng nhưng cũng rất bày bừa.Trên giường là một đống quần áo bà Hoa vừa mới mặc thử bỏ ra.Thoa bắt đầu xếp dọn từng cái.Cô chợt nhìn thấy một quyển album trên giường,tò mò mở ra xem thử,bên trong là hình ảnh của bà Hoa và Thiên đi du lịch ở Macao,chụp nhiều tư thế khá thân mật,âu yếm.Bà Hoa mặc đồ tắm rất khêu gợi bên cạnh anh chàng Thiên lực lưỡng.Có tiếng cãi vã bên ngoài,Thoa giật mình bỏ quyển album xuống,chạy ra nghe ngóng.Thoa thấy Đức vai mang một ba lô,tay kéo một vali to định đi đâu đó.Bà Hoa và Đức đang cãi nhau.

ĐỨC:

- Má lo cho má đi,không cần phải lo cho tôi….Tôi thà đi quét rác còn hơn làm bù nhìn cho mấy cái công ty xây dựng của các người,nhục lắm!Học bao nhiêu năm trời ra,cuối cùng chỉ là một con rối…Tôi nói cho các người biết trước,làm gì thì làm,để cho con út nó biết thì không xong đâu!

Đức hùng hổ định đi ra cửa,bà Hoa chửi với theo.

BÀ HOA:

- Đồ vô ơn bạc nghĩa!Đồ cái thứ dại gái!Thằng hèn!

Đức nghe nói vậy chợt dừng lại.Quay lại vào nhà,bước thẳng đến chỗ bà Hoa.Bà Hoa sợ bị Đức đánh,hơi lui bước nhưng tỏ vẻ không sợ.Đức nhìn bà Hoa chằm chằm rồi cười gằn.

ĐỨC:

- Phải rồi!Tôi hèn!Hèn quá đi chứ!Tôi hèn kể từ khi tôi phát hiện ra cuộc sống sung sướng của mình là do những đồng tiền của các người ăn cướp được của người ta.Tôi hèn kể từ khi tôi phát hiện được má ngủ với chính một thằng bạn của tôi,tôi hèn khi biết được ông già ngày nào cũng quăng hàng đống tiền cho mấy đứa con gái chỉ lớn hơn con út một chút.Tôi hèn vì mỗi khi ra đường,tôi biết chắc có hàng bao nhiêu người căm ghét,khinh bỉ tôi,chỉ vì tôi là con của các người…

Bà Hoa tái mặt không dám nói gì,bà sợ hãi ngồi bệt xuống ghế.Đức vừa cột vali lên xe vừa nói.

ĐỨC:

- Các người tưởng là tôi cần đồng tiền của các người lắm sao?Cái đồng tiền ăn cướp đó chẳng bao giờ tồn tại đâu.Tôi chưa biến khỏi nơi này vì tôi thương con Ut,tôi sợ rằng nó sẽ là người lãnh đủ cái oan nghiệt của gia đình này đó!

Đức nói xong rồi quay trở lại ,đóng cửa đánh rầm.Bà Hoa giật mình ngồi ôm mặt.

Đức dắt xe motor bước ra cổng thấy Thiên đang đứng cạnh xe hơi đợi bà Hoa,ăn mặc bóng bẩy.Thiên khẽ gật đầu chào Đức vui vẻ.Đức leo lên xe motor nổ máy rồi lầm bầm.

ĐỨC:

- Đồ đĩ đực!

Thiên ngơ ngác,tức giận nhìn theo.
(còn tiếp)

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010

kịch bản SỐNG Ở PHỐ (p3)

KHÁCH SẠN SANG TRỌNG.TIỆC CHIÊU ĐÃI MỪNG TRÚNG THẦU XÂY DỰNG CỦA CÔNG TY ĐẠI PHÁT.

Khách sạn sang trọng,tưng bừng với lễ chiêu đãi mừng trúng thầu công trình xây dựng cầu ÔNG BẮC và SÂN VẬN ĐỘNG QUỐC TẾ.

Đại sảnh của khách sạn đèn hoa rực rỡ,nhân viên lễ tân của khách sạn mặc áo dài đứng đón khách.Từng đoàn xe sang trọng từ cổng lớn chạy đến trước đại sảnh,nam lễ tân bước đến mở cửa xe,chào mời quan khách bước vào.Ong Quân bước xuống từ trên một chiếc xe hơi sang trọng,đằng sau là cô thư ký Hồng,và trợ lý Hòa.Bên đại diện của công ty Đại Phát đích thân ra đón ông Quân với vẻ mặt hớn hở.Khách khứa đến ngồi vào bàn đông đủ.Ong Chủ tịch hội đồng Quản trị công ty Đại phát lên đọc bài diễn văn khai mạc buổi lễ.Ong Quân được giới thiệu một cách trịnh trọng,hai bên bắt tay và cùng rót rượu champanage với ông chủ tịch Hội đồng quản trị công ty Đại phát.Mọi người cùng nâng ly chúc tụng.

Mọi diễn tiến và hình ảnh của ông Quân cũng được ghi lại vào một máy chụp ảnh đặc biệt chuyên dụng của nhà báo.



PHÒNG HỌC NHẠC CỦA NGÂN.TRÊN LẦU 3.

Ngân mặc một chiếc áo đầm trắng trông rất kiêu sa,đài các.Cô đang đàn say sưa.Có tiếng điện thoại.Cô ngưng đàn nghe điện thoại.

NGÂN:

- Alô!

TIẾNG ĐỨC:

- Anh đây!Đức đây!Xuống cho anh gặp một chút,anh nhớ em quá!

NGÂN:

- Anh say lắm rồi,anh về nhà nghỉ đi…Ngân đang tập bài,sắp thi rồi…

TIẾNG ĐỨC:

- Ngân nói dối,lần nào Ngân cũng nói dối…Không bao giờ Ngân nhận lời đi với anh cả…

NGÂN:

- Ngân bận thật mà!

Ngân có vẻ sợ hãi nhìn ra cửa phòng.

NGÂN:

- Anh để Ngân tập đàn tiếp nhé.Không nghe tiếng đàn,ba Ngân sẽ la đó…

TIẾNG ĐỨC:

- Em bao nhiêu tuổi rồi hả?Sao em cứ phải sợ ba em như một đứa con nít lên ba vậy?Em xuống ngay đi,nếu không cả cái hẻm này sẽ phải giật mình đấy!

NGÂN:

- Anh làm ơn đi!Em không xuống được!

Cửa phòng bật mở ba Ngân bước vào vẻ mặt nghiêm khắc.Ngân vội vàng tắt điện thoại.

NGÂN:

- Ba chưa ngủ hả ba?Con đánh thử khúc này,ba nghe được không nha!

Ngân vừa để tay lên phím đàn thì bỗng có tiếng còi cứu thương hụ lên chói tai liên hồi.

Ba Ngân ngạc nhiên,Ngân cũng hoảng lên.Hai cha con chạy ra bancon nhìn xuống thì thấy Đứa dựng chiếc xe motor to dềnh dàng ngay dưới nhà cô,vặn còi hú ầm ĩ,Đức thì ngồi bệt xuống đất ngửa mặt lên bancon nhà Ngân mặt hoang dại.Có một vài người mở cửa sổ ra nhìn xem chuyện gì xảy ra.Đức nhìn lên thấy ba Ngân thì đưa hai tay lên vẻ xin lỗi,rồi lừ đừ đứng lên tắt còi.Nhìn thấy một vài người nhìn mình,Đức đưa một tay lên chào vẻ xin lỗi,khật khưỡng say.

Ba Ngân xuống lầu,mở cửa,đi đến tận nơi Đức đang lúi húi đắt xe.

BA NGÂN:

- Cậu Đức!Cám ơn cậu đã chiếu cố đến con gái của tôi…Nhưng con gái tôi không xứng với một thiếu gia như cậu,gia đình của tôi cũng không xứng với một gia đình quyền cao chức trọng như gia đình cậu.Xin cậu đừng bận tâm tới nó nữa.Và cũng đừng làm mọi người trong cái xóm này đem con gái tôi ra để đàm tiếu,tôi xin cậu đấy.

Ba Ngân quay lưng bước vào nhà.



PHÒNG KHÁCH NHÀ ÔNG QUÂN.
Đức điên cuồng ném chai,lọ,ly,tách,bất cứ cái gì tìm được lên bức ảnh chụp ông bà Quân trong trang phục nghiêm trang,tươi cừơi,phóng to đặt giữa bức tường.Bức ảnh bị vỡ kính nhưng vẫn dính chặt lên tường.Đức vừa ném vừa lẩm bẩm.

ĐỨC:

- Đồ giả dối,đồ đạo đức giả!Đồ con lợn!Chỉ vì các người mà người ta khinh tôi!Các người vừa ý chưa?...Vừa ý chưa?....Tưởng có tiền mà ngon hả ? Tưởng có quyền mà ngon hả?....

Trong lúc đó Thoa núp sau cánh cửa,sợ hãi,nước mắt vòng quanh.Tiếng đập phá vẫn vang lên,cô đưa tay lên bịt lỗ tai.

Đức tiến gần đến bức tranh,quăng một cái chai lên tấm ảnh,nhưng bị trượt tay,cái chai bị rơi ngược trở lại đập vào mặt làm Đức loạng choạng té xuống sàn nhà,đầy mảnh chai.Đức rú lên ghê rợn.

Thoa hoảng hồn đứng lên chạy vụt phòng khách.



HẺM NHÀ THUẬN – THOA.

Buổi tối,Thuận ngồi chèo queo trong góc nhà,ngủ ngon lành.Thoa đạp chiếc xe loc cọc từ ngoài vào,tay xách bịch nylon đựng đồ ăn.Cô vội vàng mở cổng rồi khóa cổng lại.Thằng Thuận vẫn ngủ ngon lành.Thoa không mở đèn,ghé sát nhìn em ngủ.Bất giác thằng Thuận cười khúc khích trong mơ.Thoa ngạc nhiên rồi nhìn em mỉm cười.

Đêm đã khuya.Thoa ngồi ngủ gục bên mở bên chiếc bàn nhỏ với cây đèn nhỏ ở giữa nhà ,gần đó là Thuận ngủ say sưa trong chiếc mùng nhỏ Thoa đã giăng.Trên bàn là mấy quyển sách Luyện thi Đại học.Thoa lại nằm mơ về những ngày tháng đau khổ.



HỒI TƯỞNG CỦA THOA.
Thoa cùng mẹ hì hục với con trâu trên cánh đồng khô cằn.Khuôn mặt của mẹ Thoa khắc khổ tuôn đầy mồ hôi.Con trâu cũng đã đuối sức,mẹ. Thoa cố gắng cầm cái dây thừng để kéo phụ con trâu.Bàn tay mẹ Tho rướm máu rồi chạy chảy thành từng giọt,từng giọt.Thoa ngước đôi mắt to tròn lên nhìn mẹ sợ hãi thét lớn.

THOA:

- Mẹ..ẹ…ẹ…



HIỆN TAỊ.

Thoa giật mình cái đụi.Cô lấy tay xoa hai con mắt rồi đứng dậy vục mặt thau nước cho tỉnh người rồi trở lại bàn học ngẩn người một lúc rồi xé một tờ giấy trong vở ra viết một dòng chữ lớn : “Mẹ ơi!Ngoại ơi!Con sẽ cố gắng!Mẹ và ngoại cứ yên tâm ở dưới suối vàng!Con sẽ học thành tài và nuôi em Thuận thật tốt!Phù hộ cho con và em nhé!”.Viết xong,Thoa cầm tờ giấy đứng dậy.Cô đi ra sân trước, bật lửa đốt bức thư.Bức thư cháy hết thành tấm than mỏng rồi bị gió cuốn đi.Thoa ngước nhìn lên bầu trời đám mây đen đang tan từ từ để lộ vầng trăng tròn vành vạnh,sáng trong.



HẺM NHÀ THUẬN THOA.BUỔI SÁNG.

Thoa dắt xe đạp chuẩn bị đi làm.Hùng xuất hiện ngoài cổng.

HÙNG:

- Sao hôm qua về trễ vậy?

THOA:

- Con ông chủ đi nằm bệnh viện,em xin về được là may lắm rồi.Anh Hùng,tối nay chắc em cũng về trễ,anh lo cho thằng Thuận ăn tối giùm em.

Thoa định lấy tiền trong túi ra thì Hùng khoát tay.

HÙNG:

- Đi đi.

Thoa dợm đạp xe thì Hùng kêu lại.

THOA:

- Dạ!

HÙNG:

- Không có gì…
BỆNH VIỆN.ĐỨC NẰM PHÒNG ĐẶC BIỆT.

Ong Quân đi từ ngoài vào.Cô y tá đích thân đưa ông đến tận phòng của Đức.Ong Quân mở cửa,gật đầu cám ơn cô y tá.Cô y tá lui ra.Ong Quân vào phòng nhìn thấy Quân băng mặt và người.Bà Hoa,Hạnh ngồi gần đó.Thoa đang đỡ Đức xoay người.Thấy ông Quân bứơc vào mặt đằng đằng sát khí,Thoa có vẻ sợ.BàHoa ra hiệu cho Thoa ra ngoài.Thoa nem nép bước ra ngoài.Không khí căng thẳng.Ong Quân đến bên giường nhìn Đức,rồi kéo ghế ngồi xuống nhìn thẳng Đức.

ÔNG QUÂN:

- Tôi nuôi cậu như vậy còn thiếu cái gì nữa mà cậu chửi bới tôi chứ?Trong cái nhà này,chỉ còn thiếu nước lên trời là tôi chưa làm được cho các người thôi,các người còn oán trách tôi nỗi gì?

Nhìn bà Hoa,nhìn Hạnh…

ÔNG QUÂN:

- Mẹ con các người,chỉ có biết rỉa rúc tiền bạc,danh dự của tôi .Hở một chút là kêu cứu…Các người tưởng tôi là ông trời chắc.Cũng phải luồn cúi chỗ này,lạy lục chỗ kia,đút dúi chỗ nọ mới có ngày hôm nay…Vậy mà các người chỉ có phá,có phá thôi!...

BÀ HOA:

- Đây là bệnh viện,ông nói vừa đủ nghe thôi!

Ong Quân nhìn chằm chằm bà Hoa từ đầu đến cuối.

ÔNG QUÂN:

- Bà càng ngày càng tác tệ,già rồi cũng phải để cho con nít nó tôn trọng …

BÀ HOA:

- Ong…

ÔNG QUÂN:

- Còn mày (với Hạnh) ,giải tán gấp cái Vũ trường Ma quái của mày đi!Bán cho ai,kiếm mớ tiền mà làm chuyện khác,tao không bao bọc nổi nữa đâu!

Bà Hoa,Hạnh tỏ vẻ ấm ức nhưng phải im lặng.

Ong Quân nhìn Đức.

ÔNG QUÂN:

- Còn thằng này,nếu nó muốn chết thì cho nó chết,cái thứ vô ơn!...

Ong Quân nói xong đi ra mở cửa,bước thẳng ra ngoài,đóng sầm cửa lại.Thoa đứng ở gần đó giật bắn người nhìn ông Quân bước đi vội vàng một cách bực bội.



ĐƯỜNG PHỐ.

Thành phố đã lên đèn.Thoa dắt xe đạp ra khỏi cổng bệnh viện,vừa leo lên định đạp thì có tiếng huýt sáo đằng sau lưng,cô giật mình quay lại thì thấy Hùng ngồi trên chiếc xe máy cười cười.



BẾN BẠCH ĐẰNG.

Đêm đã khuya,trên bờ kè chỉ còn vài cặp ngồi tâm sự rải rác.Thoa và Hùng đứng dựa vào lan can nhìn ra ngoài sông lồng lộng gió.Thoa kể chuyện cho Hùng nghe nhưng lại tư lự như nói với chính mình.

THOA:

- Nhà họ giàu lắm,tiền đối với họ giống như là giấy vậy….Nhưng,chẳng ai quan tâm đến ai,chẳng ai thích ai,…thật là lạ

Thoa chợt thấy Hùng dường như không quan tâm tới câu chuyện của cô nên lay Hùng.

THOA:

- Anh không nghe em nói hả?

HÙNG:

- Nghe chứ!Nhưng anh cóc thèm để ý tới cái bọn nhà giàu đó,anh đang nghĩ tới thằng Thuận.Tối nay coi tivi,thấy có cái trường gọi trường dành cho trẻ em khuyết tật,à không phài…cái trường gì khó nhớ quá…

THOA:

- Trường dành cho trẻ em thiểu năng trí tuệ

Thuận:

- Đúng rồi,trẻ em thiểu năng trí tuệ…

THOA:

- Tức là trẻ em kém phát triển trí tuệ

HÙNG:

- Thì nói đại là KHỜ đi cho dễ hiểu,mệt!

Thoa buồn cười quá,lấy tay đấm nhẹ Hùng.Hùng nhìn Thoa đầy âu yếm.Thoa ngại ngùng cúi mặt.Cô dắt xe đạp đi men theo lan can,gió thổi tung mái tóc dài trong gió.Hùng dắt xe máy tò tò theo sau.



XA LỘ.

Hùng lái chiếc xe tải,mặt mày hớn hở,bên cạnh là thằng lơ xe ngủ gà ngủ gật.Trên xe máy cassette đang mở một bài dân ca.Hùng mơ màng theo lời bài hát,đột ngột tức giận,đạp thắng từ từ cho xe dừng lại,thằng lơ xe giật mình cái đụi,vội vàng mở ngăn kéo cabin lấy giấy tờ.Hùng nhìn ra đằng trước,một dãy xe tải khoảng chục chiếc đang đậu sát con lươn sắt bên trong.Một CSGT mặc sắc phục cầm baton chỉ vào chiếc xe của Hùng.

Hùng nghiến răng tức giận.

- Đ… má nó!

Hùng từ từ tắp xe vào sau chiếc xe đằng trước.



CỔNG TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ.

Thoa dắt chiếc xe đạp đứng trước tấm bảng THÔNG BÁO TUYỂN SINH.Trên ghi-đông xe đạp treo toòng teeng chiếc cà mèn bằng inox.

Thoa xem xong thông báo,dắt xe đi lững thững dọc vỉa hè trường Đại học,cô ngước nhìn hàng cây,cổng trường,bên trong sân trường với cặp mắt sáng trong,khao khát .



XA LỘ.

Đoàn xe tải trước mặt xe của Hùng đã đi.Hùng và một CSGT đã “làm luật” xong,CSGT cầm mớ giấy tờ lên,có một bao bì bên trong,CSGT nhanh nhẹn lấy nhét vào túi rồi đưa mắt nhìn CSGT khác đang xem xét xe giơ giơ 2 ngón tay vẫy vẫy,CSGT đang xét xe ra hiệu “ok” cho CSGT giấy tờ,CSGT khoát tay ra hiệu cho Hùng được đi.Hùng cúi đầu vẻ khúm núm rồi leo lên xe.

Hai người leo lên xe,Hùng cho xe chạy,vừa khuất qua mấy CSGT Hùng lầm bầm.

HÙNG:

- Đồ ăn cướp!



BÃI ĐẬU XE TẢI.

Hùng nhảy xuống xe,đóng cửa cái rầm,đi xăm xăm vào phòng làm việc của chủ xe là ngôi nhà làm bằng tole lạnh.Chủ xe đang ngồi sau bàn làm việc.Căn phòng rộng nhưng chất đầy đồ sửa xe,phụ tùng xe,dầu nhớt dính đầy sàn.

Hùng đẩy cửa bước vào,thấy ông chủ đang bận thì ngồi bệt xuống một cái thùng đựng đồ bằng gỗ,chờ đợi.Hùng xòe bàn tay dính đầy dầu nhớt ra chùi vào một cái khăn cũng đen thui để kế bên.Hùng lấy từ trong cái túi ra trước ngực một số hóa đơn và tiền để lên bàn cho ông chủ.Ong chủ xem giấy tờ,đếm tiền rồi ngước lên nhìn Hùng.

HÙNG:

- Bữa nay,bị tó thêm một lần ở trạm dưới.

ÔNG CHỦ:

- Tụi nào vậy?

HÙNG:

- Dạ,không biết,lạ hoắc à!Tưởng là thanh tra giao thông thì mệt rồi,té ra cũng chỉ lấy tiền.

Ong chủ cười nhếch mép vẻ khinh khỉnh nhưng bực bội.

HÙNG:

- Ong chủ tính sao chứ làm ăn như dzầy…chỉ tổ nuôi tụi nó…

ÔNG CHỦ:

- Người ta sống được,mình sống được…

HÙNG:

- Hay ông chủ mua đại mấy chiếc xe mới chạy cho nó êm đi,ra đường đếch sợ thằng nào.

ÔNG CHỦ:

- Cậu tưởng xe mới mà ngon ăn hả?Cũng vậy thôi,tới lúc phải đi đăng kiểm thì cũng nát xương với tụi nó.Coi như tụi nó ăn cơm,mình ăn cháo vậy!

Hùng đứng dậy uể oải ra về.

ÔNG CHỦ:

- Nè,mai mốt tôi chỉ chịu một lần phạt trên một tuyến đường thôi,nếu chạy không kỹ bị phạt thêm thì cậu phải chịu đó!

Hùng chẳng thèm trả lời lừ đừ bước ra khỏi cửa.



NHÀ THUÊ CỦA HÙNG TRONG HẺM.

Hùng nửa nằm nửa ngồi xem phim bộ kiếm hiệp,vừa xem vừa nhai bánh mì ngon lành,kế bên là chai bia uống còn dở dang.Thằng Thuận đứng một bên tivi vừa xem vừa múa võ theo.Bỗng nó đột ngột quay lại phía Hùng,tay cầm kiếm gỗ,dí sát vào mặt Hùng nói ngọng ngịu.

THUẬN:

- …a …à …ua …ây!...ao …ẽ …ém …ầu …ày! (Ta là vua đây,ta sẽ chém đầu mày)…Ha ha ha

Hùng giật mình rồi cũng bật cười.

Thứ Tư, 17 tháng 3, 2010

kịch bản SỐNG Ở PHỐ (p2)

BIỆT THỰ VƯỜN CỦA ÔNG QUÂN Ở THỦ ĐỨC.

Ngôi biệt thự nhỏ nhắn xinh xắn của ông Quân có hồ sen đằng trước,xung quanh là một sân cỏ,một vài cây lớn và những khoảng đất trồng hoa hồng được rào thấp lại bằng những cây gỗ sơn trắng đơn giản nhưng rất đẹp mắt.Bé Phúc ngồi từ trong phòng mình nhìn qua ô cửa sổ kiếng lớn.Trong phòng bày giá vẽ,bút màu và các bức vẽ ,có khoảng năm bức tranh được che lại bằng tấm vải trắng.Phúc đang vẽ một bức tranh.Cô bé buông cọ nhìn ra ngoài mơ màng,vẻ mặt xanh xao.Bên cạnh cô là một con chó kiểng nhỏ xíu, rất đẹp,nằm nghếch mõm ngủ lim dim.Một người giúp việc già khoảng năm mươi tuổi nhẹ nhàng đem thuốc và một ly nước đến cho Phúc.

BÀ HAI : (người giúp việc)

- Phúc ơi,uống thuốc đi con!

Phúc giật mình quay lại,cô bé đưa tay lên ôm ngực.

Bà Hai luống cuống.

BÀ HAI:

- Chết,bà Hai quên là không được làm con giật mình.

Phúc cười toe toét,bỏ tay xúông.

PHÚC:

- Hù,con hù bà Hai thôi chứ bộ.Con biết bà Hai vô mà.Nhưng bữa sau bà Hai để con tự uống thuốc,con làm được mà.

Phúc lấy thuốc uống.Bà Hai lúc này để ý bức tranh Phúc đang vẽ.Phúc nhanh tay lấy tấm vải che lại.

PHÚC:

- Không được,chừng nào con vẽ xong bà Hai mới được coi.

Cô bé đưa ly rồi hỏi bà Hai.

PHÚC:

- Con Tí Vàng bữa nay bớt bịnh chưa bà Hai?

BÀ HAI:

- Bớt rồi,bữa nay nó chạy đi lung tung hết…

Phúc ôm lấy ngang hông bà Hai.

PHÚC:

- Con cám ơn bà Hai?

Bà Hai ôm lấy Phúc,đôi mắt mỉm cười.



CỔNG BIỆT THỰ.Đức thắng chiếc motor đến trước cổng,bóp kèn inh ỏi.Cổng mở,bé Phúc chạy ra ôm cổ Đức.

PHÚC:

- Anh Ba!

Đức chìa má cho Phúc hôn cái chụt một cái,Phúc leo lên xe,Đức phóng vụt vào trong sân,chạy một vòng quanh sân rồi dừng lại.Đức quàng hai tay ra đằng sau túm lấy Phúc cõng trên lưng bước xuống xe.Phúc cười nắc nẻ,lấy tay xoay đầu củ Đức giống như người cưỡi ngựa cầm cương bẻ lái.

Vào đến phòng khách,2 anh em ngã lăn đùng ghế salon.Phúc vẫn cười nắc nẻ,chợt Đức sực nhớ,vội vàng đứng dậy,lôi từ trong túi áo ra một con rùa vàng sống nhỏ nằm trong lòng bàn tay.Phúc trợn mắt xuýt xoa:

PHÚC:

- Woa,dễ thương quá!Ở đâu dzậy?

ĐỨe(

- Cho em đó,nuôi hông?

PHÚC:

- Thiệt hôn?

Phúc đưa tay đón lấy con rùa để trên lòng bàn tay,nâng lên ngang tầm mắt,nhìn con rùa với vẻ mặt đầy thương yêu,thích thú.

Đức nhìn em gái âu yếm.

PHÚC:

- Ra đây với em!

Phúc nắm tay Đức kéo đứng dậy đi ra vườn sau.Phúc lôi anh tới Sở thú mini của mình.Có một cái chuồng thỏ nuôi một cặp thỏ trắng muốt,một cái lồng có vài con chuột bạch,một cặp sóc,một cặp nhím.Hai con thỏ thấy Phúc đến thì chồm tới ngửi ngửi cái chuồng.Phúc đưa tay phẩy phẩy vẻ âu yếm.

Phúc đưa tay giơ con rùa lên hỏi.

PHÚC:

- Cho nó ở đâu đây?

ĐỨC:

- Để anh mua cho nó cái lồng,ok?

Phúc cười vui vẻ,từ đàng sau ,một con chó ta nhỏ xíu,vẻ bệnh tật chạy đến hửi hửi Đức.

Đức ngạc nhiên nhìn con chó rồi nhìn Phúc.

PHÚC:

- Bữa trước,em đi học,thấy nó nằm ngoài đường,bệnh nặng lắm,chắc là người ta bỏ nó.Bữa nay nó khỏe rồi…Anh đừng nói với má nha!Má không cho em nuôi nó đâu.

Đức khẽ gật đầu.Phúc giơ ngón tay út lên móc ngoéo,hai anh em ngoéo tay nhau.Con chó nhìn Phúc nghểnh nghểnh cái đầu.



TRÊN MÁY BAY TỪ MACAO VỀ VIỆT NAM .
Bà Hoa ăn mặc đẹp,sang trọng ngả vai vào một gã thanh niên độ hơn ba mươi tuổi,thân hình vạm vỡ,đẹp trai ngủ ngon lành.Tay bà để trên bắp vế non.Cô tiếp viên hàng không đi từ phía trước,nhìn sang hai bên hành khách.Gã thanh niên định gỡ tay bà Hoa bỏ xuống nhưng bà Hoa mắt vẫn nhắm nhưng cố tình giằng tay lại.Cô tiếp viên đi qua.Gã thanh niên đeo kính đen mặt lạnh tanh.Máy bay sắp hạ cánh.Có tiếng thông báo của tiếp viên Hàng không.

TIẾP VIÊN:

- Hành khách chú ý,máy bay sắp hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất,đề nghị quí khách chuẩn bị.

Hành khách trong máy bay rục rịch chuẩn bị.Gã thanh niên lay bà Hoa .Bà Hoa thức dậy sửa sang lại đầu cổ quần áo.



TRONG SÂN BAY.

Bà Hoa khoác tay gã thanh niên đi từ trên máy bay xuống,lẫn vào trong đám hành khách.Có một ống kính télé theo dõi hai người,chụp nhiều ảnh,trong đó có những tấm ảnh bà Hoa tỏ vẻ tình tứ với gã thanh niên đeo kính.



SÂN BAY.CỔNG RA VÀO.

Bà Hoa đi trước,gã thanh niên mắt kính đen đẩy một xe hành lý theo sau.Ra đến ngoài phòng,một chiếc xe VIP bóng lộn đỗ xịch trước mặt bà Hoa.Tài xế bước xuống chào bà Hoa rồi vội vàng mở cốp xe.Gã thanh niên kính đen để xe hành lý cho tài xế xách bỏ vào cốp xe,gã đến mở cửa xe cho bà Hoa vào trước rồi trèo lên ghế đầu ngồi.Tài xế đã bỏ xong hành lý vào cốp xe.Ong đóng cốp lại,vào xe.

Vẫn có chiếc ống kính télé chụp liên tục các hình ảnh bà Hoa và chiếc xe VIP cùng với gã thanh niên.

TÀI XẾ:

- Về đâu trước vậy chị?

BÀ HOA:

- Cho cậu Thiên về công ty trước.

TÀI XẾ:

- Dạ.

Chiếc xe lăn bánh.



CON HẺM NHÀ ÔNG QUÂN.

Thoa xách giỏ đi chợ về,lúi húi mở cổng.Có tiếng gọi bên kia con hẻm.

NGA:

- Thoa!Thoa!

Thoa quay lại nhìn thấy Nga thì cúi đầu chào.Nga băng qua con hẻm đến bên Thoa.

NGA:

- Ngoại mất rồi hả em?Bữa em đi chị không hay biết gì hết,bữa sau mới nghe cô Hạnh nói.

THOA:

- Dạ!...

NGA:

- Vậy em của em tính sao?

THOA:

- Em đang kiếm nhà để mướn cho nó ở,bây giờ đâu có ai coi chừng nó nữa…Nhưng mà chắc là khó vì em có ít tiền quá!

Nga ái ngại,chắc lưỡi nhìn Thoa.Ông Lee mặc bộ đồ sooc xuất hiện ở cổng nhà Nga có ý tìm xem Nga đâu.Thoa thấy vậy khều cho Nga quay lai,Nga nhìn thấy ông Lee vội vàng nói với Thoa rồi tất tả quay về.

NGA:

- Để chị coi,hổng chừng giúp được em đó!

Ong Lee quay vô nhà,Nga bước vào khép cánh cổng lại.



HẺM NHỎ TRONG THÀNH PHỐ.
Nga dẫn Thoa vào một con hẻm nhỏ nghèo nàn,dơ dáy.Nhà cửa ken sát nhau.Hai chị em đi đến một căn nhà vách ván,lợp tole đã cũ kỹ,xiêu vẹo,gần cuối con hẻm không có người ở.Cửa khóa bằng một ổ khóa có dây xích đã sét rẹt.Thoa nhìn toàn bộ căn nhà từ trên xuống dưới,căn nhà tồi tàn,nhỏ xíu.



CĂN NHÀ TRONG HẺM .
Thoa,Thuận và Nga đang dọn dẹp căn nhà.Thoa đang khom người lau căn nhà,Nga ngồi bệt dưới đất với tay lấy chai nước suối đưa lên miệng tu.Trong góc phòng là đồ đạc của Thoa,một cái rương bằng gỗ vàmấy cái túi đã cũ kỹ.Nga uống nước xong,cô đến chỗ đống đồ đạc soạn ra giúp Thoa,vừa cầm môt cái túi lên thì nó đã bục ra rớt xuống mấy quyển sách giáo khoa lớp 12 và mấy quyển sách Luyện thi Đại học đã cũ.Nga nhìn Thoa hơi ngạc nhiên.

Thoa thấy Nga nhìn mình thì hơi bối rối.

THOA:

- Cách đây hai năm lúc ngoại chưa mất,em đã thi một lần rồi nhưng không đậu.Bây giờ ngoại mất,phải vừa làm vừa coi thằng Thuận,làm sao mà thi đậu được nữa…

Thoa ngước nhìn thằng Thuận đang cầm cái chổi tẩn mẩn quét qua quét lại cái sân xi măng lởm chởm chắc lưỡi.

NGA:

- Em ráng được thì tốt,nhưng không được thì thôi,cố gắng làm kiếm ít vốn rồi học một cái nghề…

THOA:

- Em cũng biết vậy,nhưng trước khi chết,má bắt em hứa là phải học hết cấp III rồi cố gắng thi vào Đại học.Má em nói,đã nghèo thì phải cố mà học,có như vậy mới mong thoát được cái kiếp bần cùng.Nếu thi đậu,em sẽ vừa học vừa kiếm việc làm thêm…

NGA:

- Cũng được,nếu em thi đậu,bất quá,xin vô mấy nhà hàng làm tiếp viên ban đêm có tiền dư sức để đi học…

Nga bắt gặp cái nhìn lưỡng lự của Thoa,biết mình lỡ lời nhưng cô chắc lưỡi.

NGA:

- Nhiều khi cuộc sống bắt buộc mình phải có những lựa chọn,đánh đổi.Nếu em kiếm việc gì làm quá cực thì đâu có sức để mà học,rồi thì khổ cũng vẫn hoàn khổ…

Có tiếng gọi cửa Hùng ngoài cửa.

HÙNG:

- Chị Nga!Lâu quá mới thấy chị nha!Lúc này lên làm bà chủ họ Hàn rồi không thèm về thăm cái xóm nghèo này nữa.

Nga nhìn lên thấy Hùng cười vui vẻ,vẫy vào.

Hùng bước vào vẻ mặt nghênh ngang,ngồi bẹp xuống sát chị Nga,nhìn vào Thoa chằm chằm,chu chu cái mỏ vẻ chọc ghẹo.Nga đưa tay kéo sụp cái nón két xuống phủ mặt Hùng.

NGA:

- Cái thằng quỉ sứ!Bao lâu rồi gặp lại cũng cái kiểu cà chớn cà cháo đó,con nào mà nó thèm ngó!

HÙNG:

- Dzậy đó!Dzậy mà ông chủ xe tải của em đòi gả con gái,cho luôn chiếc xe đang chạy để làm ăn mà em chưa chịu đó!

NGA:

- Sao hổng chịu?

HÙNG:

- Mình đâu có thương người ta đâu mà cưới rồi làm khổ người ta…

Hùng hất mặt về phía Thoa.

HÙNG:

- Em gái của chị hả?

NGA:

- Ừ,em gái tao đó!Sinh viên Đại học chứ không phải chơi đâu!

Thoa đỏ mặt lắc đầu.

THOA:

- Chị này,ghẹo em hoài.

Thoa mắc cỡ bỏ ra nhà sau.

NGA:

- Nói giỡn thôi,chứ nó đang còn vừa đi làm,vừa ôn thi.Hai chị em nó về ở đây,có gì mày dòm ngó giùm.

HÙNG:

- Ok thôi,gì chứ chuyện đó chị khỏi nhờ em cũng để ý rồi!

Hùng cười lớn,nhìn ra thấy thằng Thuận nãy giờ chống cây chổi nhìn Hung chằm chằm,thấy Hùng cười nó cũng toét miệng cười theo.

PHÒNG NGỦ CỦA ÔNG LEE

Buổi sáng,ông Lee chuẩn bị đi làm.Ong đứng trước cửa tủ kiếng chỉnh lại quần áo cà-vạt.Ong nhìn xuống tủ giày,tìm kiếm rồi nhấn một cái chuông nhỏ ngay bức tường gần cánh cửa.Một lát sau Nga xuất hiện.

NGA:

- Dạ?

ÔNG LEE:

- Đôi giày màu nâu của tôi đâu?

NGA:

- Í chết,tối qua tôi đánh xong rồi mà quên mang lên,ông đợi chút xíu.

Ong Lee ngồi xuống chiếc ghế so-fa đợi Nga mang giày lên tận nơi,cúi xuống đi vào chân ông Lee.

Ong Lee lấy tiền trong cặp táp ra đưa cho Nga.

ÔNG LEE:

- Lương của cô đây.
Nga đón lấy bằng hai tay cúi đầu.

NGA:

- Dạ,cám ơn ông.

ÔNG LEE:

- Tháng này cô lên phòng tôi mấy lần?

Nga lúng túng.

NGA:

- Dạ,tôi quên để ý!

Ong Lee ậm ừ rồi lấy thêm một số tiền đưa cho Nga.Nga cầm lấy nhìn rồi đưa bớt lại cho ông Lee.

NGA:

- Dư rồi ông à!

Ong Lee khoát tay.

ÔNG LEE:
- Cô cứ cầm lấy!

NGA:

- Dạ,cám ơn ông!Hôm nay ông có mấy người khách đến ăn cơm?

Ong Lee đứng dậy đi ra cửa.

ÔNG LEE:

- Ba người.Cô nhớ làm cái món chả giò như hôm trước đấy nhé!

NGA:

- Dạ.



NHÀ CỦA THUẬN THOA TRONG HẺM.

Cửa ngoài vẫn khóa bằng cái ống khóa đã rỉ sét.Thuận ngồi trong nhà buồn hiu buồn hắt.Hùng đứng trước cổng,tay giơ mấy trái chuối lên cao,ngoắc ngoắc Thuận.Thuận lắc đầu nguây nguẩy.

HÙNG:

- Ra đây!

THUẬN:

- Chị …ai …a!

HÙNG:

- La cái gì,tối chị Hai mới về.Ra đây!tao dẫn đi coi phim!

THUẬN:

- Coi phim!Coi phim!

Nó nhảy tưng tưng lên chạy ra cổng,nhưng xụ mặt xuống khi nhìn thấy cái ống khóa.

HÙNG:

- Chuyện nhỏ!

Hùng dòm trước dòm sau rồi tới cái chỗ bản lề cánh cổng tháo sợi dây kẽm gai cột cái cổng với cây sắt ra,mở cổng cho Thuận ra,xong lại đẩy vào cột lại.Thuận được ra ngoài khoái chí nhảy cẫng lên.



PHÒNG LÀM VIỆC CỦA ÔNG QUÂN.

Ong Quân đang ký các giấy tờ trúng thầu cho các công ty xây đựng.Trợ lý Hòa đứng kế bên gom các hồ sơ do ong Quân ký xong,để sang một bên.Đến một hồ sơ,ông ngừng lại xem xét rồi bỏ qua một bên.

HÒA:

- Sao vậy sếp?

ÔNG QUÂN:

- Hồ sơ này mức hoa hồng chưa thoả đáng,hiện công ty xây dựng Thanh Bình đang trả giá cao hơn.

HÒA:

- Dạ,để cháu nói với họ.

Hòa ôm hồ sơ đi ra ngoài,thư ký Hồng từ ngoài bước vào.Cô đóng cánh cửa,khóa trái lại.Ong Quân ngả người nhìn Hồng.Hồng bước đi vẻ khêu gợi đến ngồi lên lòng ông Quân,tay choàng cổ,hôn đánh chụt vào má ông Quân.Ong Quân một tay ôm ghì lấy Hồng,một tay sờ soạng,kéo váy Hồng lên.Hai người lôi nhau lăn kềnh lên chiếc salon dài.



VŨ TRƯỜNG DISCOTECH “MAGIC LIFE” TRONG NGÀY LỄ HALOWWEEN


Vũ trường cuồng loạn với nhạc đập đùng dùng,đèn quay lóa mắt.đồng hồ chỉ hơn 2h sáng.Còn lại một đám thanh niên khoảng hơn chục người trang phục kinh dị oằn oại,điên cuồng trong tiếng nhạc.Trong một góc có một cặp đồng tính hóa trang kiểu ma cà rồng ôm nhau hôn hít,một cô gái ăn mặc theo kiểu quỉ satan đang oàn oại,uốn éo người theo điệu nhạc.Ở góc khác lại có ba người hóa trang kinh dị quấn lấy nhau rất bệnh hoạn.Cô gái ăn mạc kiểu satan mỗi lúc một cuồng loạn,đến lúc chịu không nổi cô bắt đầu xé quần áo vứt ra ngoài,tiếng la ó,khiêu khích nổi lên,cô gái càng lúc càng bị kích động.Bộ quần áo gần như không còn gì,thân thể lồ lộ thì bỗng tiếng nhạc cắt ngang,cả đám sững người môt chút rồi bắt đầu la ó.Có tiếng nói vang lên rõ ràng.

TOÀN:

- Đoàn kiểm tra 814 đây.Đề nghị mở đèn sáng cho chúng tôi làm việc.

TIẾNG KHÁCH HÀNG:

- Kiểm tra,kiểm tra cái gì sếp.Ngồi xuống làm vài ly cho khỏe đi!

TOÀN:

- Đề nghị nhanh chóng bật đèn.

Đèn bật sáng,đám thanh niên có người lấy tay che mắt,có người ngồi thụp xuống ôm mặt sợ bị chụp hình.Cô gái xé quần áo chừng như chưa tỉnh hẳn vì dùng thuốc quá nhiều quá nhiều,có một thanh niên cởi áo choàng theo kiểu ma cà rồng đến khóac cho cô gái,kéo cô gái ra khỏi sàn nhảy nhưng cô gái vẫn cứ lúc lắc đầu,vùng vằng không chịu đi.

TOÀN:

- Chúng tôi cần làm việc với chủ kinh doanh.

Hạnh bước ra từ trong đám người hóa trang,cô mặc bộ đồ của một nhân vật trong một bộ phim kinh dị Mỹ.Cô nhìn đoàn cán bộ đầy vẻ khiêu khích,hợm hĩnh.

Người công an 1 nhìn lại Hạnh bằng con mắt đầy nghiêm khắc.



SPA.

Bà Hoa đang chăm sóc da tại một phòng Vip.Phòng trang trí cực kỳ sang trọng với một bồn hương liệu,thả đầy cánh hoa hồng.Bà Hoa nằm thư giãn để cho nhân viên của Spa massage da người với bùn dưỡng da.

Ở phòng khác,Thiên cũng đang được xoa bóp,massage.Thiên tỏ vẻ thích thú thò tay bóp vú nữ nhân viên vẻ khoái trá,cười khúc khích.Cô nhân viên cũng ỏng a õng ẹo,vờ gườm mắt với Thiên nhưng cũng thích thú ra mặt.Có tiếng chuông điện thoại di động,cô nhân viên vội vàng lấy điện thoại đưa cho Thiên.Thiên nhìn số rồi lẩm bẩm.

THIÊN:

- Con quỉ cái này gọi có chuyện gì không biết.

Thiên nghe máy.

THIÊN:

- Alo!Công ty xây dựng Hoàng Hoa nghe!...Cô Hạnh đợi một chút.Bà Hoa đang massge.



SỞ CÔNG AN .SÁNG HÔM SAU.

Phòng tạm giam các con nghiện mới bắt từ Vũ trường Magic Life.Công an 2 dẫn người nhà của các con nghiện đến cửa phòng giam có cửa sổ bằng song sắt.Nhìn vào đám con nghiện nằm ngồi nhếch nhác,mặt mũi bơ phờ.Son phấn chảy nhão ra trông thật thảm hại.Một vài đứa trong đám thấy người thân tới thì mừng rỡ ra mặt,chạy ra bám vào cửa sổ chờ đợi.Cũng có đứa vẻ mặt bất cần,lầm lì.Người công an tên Thành mở cửa,ra hiệu cho các con nghiện bước ra ngòai.Cả bọn lũ lượt kéo nhau ra ngoài,chỉ còn lại một thằng trong trang phục Thần chết thì mặt mày lạnh tanh,vẻ chán chường,chậm chạp lê bước.Cả bọn bước đi không nói một lời,người công an kéo cửa sắt đánh “rầm” đóng lại.



PHÒNG LÀM VIỆC CÔNG AN.

Người công an 1 vẻ trầm tư bên cửa sổ.Cửa mở, Công an 2 bước vào.

TOÀN:

- Bọn chúng về hết chưa?

THÀNH:

- Dạ,về hết rồi.Toàn bộ cái đám tối qua,không đứa nào là không sử dụng thuốc lắc hoặc ma túy.Nhưng đều đã được gia đình bảo lãnh hết rồi.

TOÀN:

- Còn chuyện mua bán ma túy và vi phạm giờ hoạt động thì sao?

THÀNH:

- Dạ,chuyện mua bán thuốc gây nghiện thì chúng ta chỉ nắm được hai đứa ,nhưng chúng nó khai là không dính dáng gì đến chủ Vũ trường,chúng ta cũng chưa có đủ chứng cớ để chứng minh đường dây này có liên quan đến Vũ trường.….còn hoạt động tối qua bọn nó khai không phải là hoạt động kinh doanh mà là Sinh nhật của cô Hạnh,chủ Vũ trường,con ông Nguyễn Hoàng Quân ,còn đám thanh niên đó là bạn bè…

Người công an 1 nghiến răng ,nuốt vẻ tức giận.

THÀNH:

- Thậm chí cô ta còn đòi chúng ta phải xin lỗi cô ta vì đã làm hỏng buổi tiệc,vi phạm nhân quyền…

Toàn tức giận,đấm tay xuống bàn.

TOÀN:

- Đúng là loạn hết rồi!...Trách gì mà Xã hội ngày càng nhiễu nhương….Toàn là con ông to bà lớn phá phách…Nếu làm công an thế này,tôi thà về nhà bán chợ trời hơn…

THÀNH:

- Xã hội nào,thời đại nào cũng có những chuyện thế này…Nhưng rốt cuộc,giống như Bao Công nói : “Chính không thể thắng tà”…Vấn đề chỉ là thời gian thôi.

Toàn vẻ mặt rắn rỏi,cương quyết.

TOÀN:

--Trong vòng 2 tháng nữa mà không dẹp được cái hang ổ thác loạn này,tôi sẽ xin ra khỏi nghành
(còn tiếp)

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

kịch bản SỐNG Ở PHỐ (p1)

kịch bản SỐNG Ở PHỐ (nguyễn mai phương)

QUÊ CỦA THO.MỘT XÃ NHỎ CỦA TỈNH QUẢNG NGÃI.
Nghĩa trang.Đám tang của bà ngoại Thoa.Mọi người đã an táng xong ra về lần lượt,chỉ còn một người đàn bà (Dì Tám) ở lại thu dọn mộ phần nhang đèn.Thoa ngồi thất thần buồn bã giữa cái nắng chang chang.Thằng Thuận ngớ ngẩn ngồi núp sau một ngôi mộ,trên tay cầm một bịch bánh trong bao nylon,miệng nhai nhóp nhép.Thỉnh thoảng nó lại ngước nhìn mọi người ra về.
Dì Tám đã dọn dẹp xong phần mộ,dì đến ngồi gần Thoa thở hắt ra rồi khẽ bảo.
DÌ TÁM:
- Về đi con,trưa lắm rồi.
Dì Tám quay về phía thằng Thuận,vẫy nó.Thằng Thuận đứng lên đi lại.

DÌ TÁM:
- Con lạy bà ngoại rồi về đi con.
Thoa lặng lẽ đứng lên,quì xuống trước mộ bà ngoại,cô nhìn vào di ảnh của ngoại nuốt nước mắt cúi lạy.Thằng Thuận cũng lập bập làm theo chị.Lạy xong hai chị em đứng dậy quay đi.Dì Tám cũng lạy ba lạy,lầm rầm khấn vái rồi cùng hai chị em Thoa bước đi.Đi được vài bước chợt thằng Thuận nhớ ra điều gì,nó quay lại mộ bà ngoại,móc từ bịch nylon ra mấy cái bánh để vào dĩa trái cây cúng trước mộ,miệng ú ớ.
THUẬN:
- ánh on ắm ó,ại eng nghen…
Nó cẩn thận túm bịch ny lon lại quay đi.Thoa ứa nước mắt bước nhanh,dì Tám dắt tay thằng Thuận bước ra.

GA XE LỬA. Đã đến giờ lên tàu,mọi người chen nhau xách hành lý lên toa.Thoa,dì Tám và Thuận đứng một góc nhà ga.Thoa mặc bộ đồ tây đã cũ,trên ve áo đeo một mảnh tang đen.
THOA:
- Dì Tám ráng giúp con.Con sắp xếp chừng hai ba bữa rồi về rước nó.
DÌ TÁM:
- Được mà,con cứ thu xếp đi…Lâu thì không được chứ vài bữa dì coi nó được mà.
Thoa quay sang THUẬN.
THOA:
- Ở nhà phải ngoan nghe chưa?
Thuận ọ ẹ gật đầu.Tàu đến,Thoa xốc hành lý lên vai bước đi.Thoa đi nhanh vì muốn giấu nước mắt.Cô vội vã leo lên toa tàu,bước đến ghế của mình,nhét hành lý lên trên,ngồi phịch xuống ghế.Tàu chạy chậm chậm,bỗng cô nghe tiếng của thằng Thuận.
THUẬN:
- Chị …ai!Chị …ai!
Thoa nhìn ra cửa sổ tàu thấy thằng Thuận chạy lúp xúp theo tàu,đàng sau dì Tám chạy theo.
Thoa hét lên.
THOA:
- Đi về đi!Mau lên!Về đi!Té chết bây giờ,về đi!
Thằng Thuận nghe chị hét giật mình đứng lại,ngồi thụp xuống đất.Con tàu xa dần,Thoa dán mắt vào cửa sổ cố nhìn lại,thấy dì Tám chạy tới cúi xuống dỗ dành Thuận.Thoa không cầm được nước mắt cô ngồi thụp xuống lấy tay bịt miệng lại để không phải phát ra tiếng khóc tức tưởi.
Người hành khách bên cạnh nhìn sang ái ngại.
Con tàu lướt nhanh trong đêm.
Hành khách trong tàu đa phần đều ngủ.Nhân viên trên tàu đi lại kiểm tra.Thoa không ngủ được,cô ôm một bọc hành lý trong người để có điểm tựa,mắt đăm đăm nhìn ra khoảng không đen ngòm vụt qua ngoài cửa sổ.Ký ức về một tuổi thơ và cả một quãng đời đau khổ dần hiện ra trước mắt cô.

HỒI TƯỞNG CỦA THOA.Ba Thoa cùng với con trâu oằn trên cánh đồng khô khốc dưới cái nắng đổ lửa.Cái nắng,cái nóng tạo thành những dòng mồ hôi chảy nhễ nhại từ đầu xuống tới cổ và cả người của ba Thoa…
Mưa gió tơi bời,ba Thoa và mẹ Thoa chìm trong cơn mưa gió để cứu ruộng lúa nhỏ xíu ngập tràn của mình…
Cánh đồng nhà Thoa chìm ngập trong biển nước mênh mông sau cơn bão.
Cánh đồng lúa nhà Thoa bị mất mùa.Ba Thoa ngồi bệt dưới bờ ruộng nhìn cánh đồng lúa xơ xác,lép kẹp ,mặt rầu rĩ,chán nản.
Ba Thoa cùng vài người vác rựa,dây lên lưng đốn củi,làm than.
Mẹ Thoa ngồi bên cửa nhà ,căn nhà đơn sơ miệt mài chằm nón,ngước nhìn lên tay đánh rơi cả nón.Ba Thoa đi lấy củi trên núi bị bệnh được mấy người bạn cáng về.
Bên ánh lửa hiu hắt,mẹ Thoa nấu thuốc cho ba Thoa,nét mặt của bà buồn bã,lo âu.
Ba Thoa nửa nằm nửa ngồi trên vách,ánh lửa bập bùng trên khuôn mặt cau có,bất mãn.
Cánh đồng người ta đang mùa gặt,các bó lúa được cột lại để rải rác.Mẹ Thoa bụng mang bầu to nặng nề bước theo sau những người gặt để mót lúa.Tho được hơn ba tuổi lẫm chẫm theo sau,ốm o gầy mòn.Mẹ Thoa đang đi trước Thoa bỗng nhiên lảo đảo ngã xuống.Cặp mắt to tròn của Thoa đầy sợ hãi,Thoa hét lớn:
THOA:
- Mẹ!
Trời đất xoay tròn,mẹ Thoa ngã vật xuống đồng ruộng.

TRẠM XÁ
Ba Thoa ngồi ở ngoài phòng chờ của một trạm xá,Thoa và bà ngoại nồi nép vào một băng ghế.
Tiếng rên la của mẹ Thoa trong phòng vang ra,ba Thoa hồi hộp chờ đợi.Mọi ánh mắt đổ dồn về phía phòng sinh.Có một tiếng hét lên của mẹ Thoa rồi im bặt.Ba Thoa,bà ngoại,Thoa hồi hộp nhìn về phía căn phòng chờ đợi.Cánh cửa bật mở,cô hộ lý đứng ngay ngưỡng cửa nhìn ba Thoa với ánh mắt vừa sợ hãi vừa thương cảm.
Ba Thoa cũng nhìn cô hộ lý với đôi mắt đầy lo lắng,nghi vấn.
Cô hộ lý nhìn ba Tho rồi cúi mặt quay vào.
Bà ngoại Thoa cũng nhìn cô hộ lý và ba Tho với ánh mắt lo sợ cho điềm chẳng lành.
Ba Thoa lao nhanh về phía cánh cửa nhìn vào phía bên trong.Ong nghìn thấy một đứa bé không bình thường đang ọ ọe.Ông sợ hãi như muốn xỉu.

NHÀ THOA

Ba Thoa ngồi hút thuốc ở cái phản trước nhà,đêm đã khuya,ông quay vào nhà trong.Mẹ Thoa nằm với em trong mùng,bà ngoại cùng với Thoa ngủ ở nhà trước.Ba Thoa lặng lẽ xách cái túi giấu ở một góc nhà khoác lên vai.Thoa nằm trong mùng hé mắt nhìn thấy,khi thấy ba bước ra cửa cô bé vùng dậy thốt lên.
THOA:
- Ba đi đâu vậy ba!
Bà Ngoại giật mình tỉnh dậy,Thoa vùng chạy ra ngoài trời tối đen như mực.Không thấy ba đâu,Thoa mếu máo gọi ba to hơn.
THOA:
- Ba ơi!Ba!
Ngoài sân gió thốc lên từng cơn,bé Thoa sợ hãi hét lên thảng htốt:
- Ba ơi!Ba!Ba ơ..i..!....
TRÊN TÀU.
Thoa ngủ gật trên cái túi ôm vào lòng,người hành khách kế bên khẽ lay vai Thoa dậy.Thoa giật mình thảng thốt,trên khuôn mặt vẫn còn lại chút nước mắt.
HÀNH KHÁCH:
- Em nằm mơ thấy ác mộng phải không?
Thoa vẫn còn thất thần vì cơn ác mộng,cô đưa tay xoa xoa mặt cho tỉnh.Người hành khách bên cạnh móc trong túi ra đưa cho Thoa cái khăn lạnh.Thoa ngần ngừ không dám cầm.Người hành khách dúi vào tay Thoa.
HÀNH KHÁCH:
- Lau mặt đi,cũng sắp tới ga thành phố rồi…Em ở Tịnh Giang phải không?
Thoa ngạc nhiên nhìn người hành khách.
HÀNH KHÁCH:
- Chị thấy em đi với dì Tám Chuối?
Thoa khẽ gật đầu,nhưng vẫn ngạc nhiên.
HÀNH KHÁCH:
- Nhà chị ở xã Tịnh Đông…Ba chị là ông Thầy rắn Bảy Tí đó.Cái kỳ ông Tám Chuối bị rắn chàm quạp cắn nằm ở nhà chị cũng cả nửa tháng.
Thoa đã tỉnh dần,ngước nhìn kỹ người hành khách.
HÀNH KHÁCH:
- Nghe nói,kể từ khi ông tám bị rắn cắn,không còn khỏe nên gia đình cũng sa sút…Em là bà con của dì Tám hả?
Thoa khẽ lắc đầu.Cô nhìn ra cửa sổ tàu.Tàu đã bắt đầu vào thành phố.Những căn nhà hai bên đường từ từ lướt qua .Tàu tiến vào sân ga.

GA THÀNH PHỐ.
Thoa vác túi bước xuống,đi ra cổng.Cảnh sân ga chộn rộn kẻ đón người đưa.Ra tới cổng,các tài xế xe ôm nhanh nhẩu bu lại đám hành khách chào mời.Thoa lặng lẽ vượt ra khỏi đám đông.Có tiếng gọi của người hành khách cạnh Thoa lúc nãy.
HÀNH KHÁCH:
- Thoa ơi,Thoa!
Thoa quay lại thấy chị hành khách tươi cười bên cạnh một người đàn ông ngồi trên chiếc xe máy đến đón.
Người hành khách chạy đến chỗ Thoa chìa ra một tấm danh thiếp.
HÀNH KHÁCH:
- Đây là địa chỉ của chị,khi nào rảnh hoặc có việc gì cần,em cứ ghé chị,mình là người cùng quê với nhau mà!
Thoa cầm lấy khẽ gật đầu:
- Dạ,cám ơn chị.

NHÀ CỦA ÔNG QUÂN.PHÒNG NGỦ CỦA HẠNH.

Phòng ngủ của Hạnh,quần áo,đồ đạc ngổn ngang.Hạnh và một thanh niên người nước ngoài khá đẹp trai (Michel)nằm ngủ say như chết trên giường,quần áo hớ hênh.Dưới sàn nhà lăn lóc mấy chai vỏ chai rượu,đồ ăn,thuốc lá…Có tiếng chuông cửa,Hạnh giật mình thức dậy,cô quay qua choàng ôm lấy Michel ,sờ sờ vuốt vuốt.Michel tỉnh dậy,chồm lên vật Hạnh xuống giường,lại có tiếng chuông giục giã.Hạnh bực bội ra hiệu cho Michel đợi một chút,cô choàng sơ cái khăn lên người bước hẳn ra ngoài đóng cửa lại,gọi vọng xuống tầng dưới,hét lên:
HẠNH:
- Bộ mày chết rồi hay sao mà không xuống mở cửa vậy?Đồ lười biếng!
Nói xong Hạnh quay vào phòng đóng sập cửa lại.Hạnh ngã vật xuống giường ôm chầm lấy Michel,hai người lại quấn lấy nhau.Lại có tiếng chuông gọi cửa.

PHÒNG NGỦ CỦA ĐỨC.Đức cũng đang nằm trên giường .Nghe tiếng chuông liên hồi Đức bực bội đến bên cửa sổ,vén màn nhìn xuống đường thấy Tho đang ôm túi hành lý chờ đợi.Đức hất mặt bảo.
ĐỨC:
- Đừng bấm chuông nữa!Đợi chút đi!
Nói xong Đức kéo tấm màn lại đi vào toilet.
TRƯỚC CỔNG NHÀ ÔNG QUÂN.
Ở dưới đường,Tho nhẫn nại ôm túi hành lý ngồi xuống chờ đợi.Cổng bật mở.Đức dắt chiếc motor đềnh dàng bước ra.
Tho cúi đầu.
THO:
- Chào cậu!
Đức chẳng nói chẳng rằng,dắt xe xuống đường,Tho định đóng cổng lại thì Đức sực nhớ nói to:
ĐỨC:
- Bữa nay có bé út về chơi,nhớ làm đồ ăn cho nó!
Tho khẽ “dạ” rồi nhẹ nhàng khép cổng lại.Đức ngước nhìn lên bancon nhà Ngân,bóp kèn.Khuôn mặt khó chịu của ba Ngân xuất hiện.Đức vội vàng gật đầu chào,ba Ngân cũng gật đầu chào lại nhưng vẻ mặt không vui vẻ chút nào.Đức cho xe motor chạy từ từ ra khỏi con hẻm.

PHÒNG NGỦ CỦA HẠNH.Hạnh ngồi trước bàn trang điểm xoa kem dưỡng da,Michel từ trong toilet bước ra,vẫn còn ở trần quấn khăn.Michel vơ mấy bộ đồ của mình trên giường bắt đầu thay.Khi quần áo chỉnh tề,Michel bắt đầu ngồi ngắm Hạnh.Hạnh thấy vậy đưa mắt liếc Michel một cách lẳng lơ,sắc lẻm.Michel quay đi,rút trong túi ra một xấp dollar khẽ ngoắc Hạnh lại.Hạnh thấy Michel cầm tiền nhưng vẫn giả bộ như không thấy chạy đến ngồi dưới chân Michel ngước lên.Michel cầm tay Hạnh ấn vào xấp tiền.Hạnh cầm lên đếm đếm,cười mỉm lắc đầu rồi trả lại Michel.Michel lúng túng.
MICHEL:
- Not enough?
Hạnh trề môi,nhướng mày ra vẻ đúng ý.
Michel lúng túng:
- I…I …empty…
Michel vỗ vỗ túi ra hiệu là đã hết tiền.Hạnh cười phá lên ngặt ngẽo,cầm tiền đút lại vào quần của Michel chỗ dây kéo.
HẠNH:
- I don’t want your money!I like you!Just you!
Michel vẫn chưa hết ngạc nhiên thì Hạnh đã kéo Michel xuống hôn một cách cuồng nhiệt.

NHÀ BẾP NHÀ ÔNG QUÂN.
Thoa lúi húi lau dọn căn nhà bếp ngổn ngang,dơ dáy.Trên bàn vứt lỏng chỏng mấy hộp cơm đã lên meo,mấy tô mì ăn không hết bỏ lung tung ở chậu rửa chén,thùng rác đầy rác đến mức tràn cả ra xung quanh.Thoa lấy giẻ lau tủ lạnh,tủ đựng chén.Đến cái tủ gac-mang-re bằng nhôm kính,cô vừa thò tay vào thì một con chuột phóng ra làm Thoa hoảng hồn đánh rơi cái dĩa đang cầm trong tay đánh “xoảng”.
Hạnh từ ngoài bước vào nhìn thấy,Thoa sợ hãi lắp bắp.
THOA:
- Con chuột làm con hết hồn!
Hạnh cười khẩy vẻ không quan tâm.
HẠNH:
- Mày mà đi thêm mấy bữa nữa thì cái nhà này không có đường vô nữa.
Cô mở tủ lạnh dòm ngó xem còn đồ ăn hay không.Hạnh rút trong túi đưa tiền cho Thoa.
HẠNH:
- Bữa nay con Ut về chơi,nhưng nói với nó bữa nay chị Hai có công chuyện quan trọng.
Hạnh khoái chí nói nhỏ vẻ thích chí,điệu đàng với Thoa.
- Tao mới cua được thằng boy người Phi,đẹp trai như ý…
Thoa khẽ cười,mắt nhìn xuống.
HẠNH:
- Để bữa nào,tao sẽ kiếm cho mày một thằng kha khá!Ok?
Thoa đỏ mặt cúi đầu.
Hạnh bước ra ngoài.Thoa chợt nhớ ra.
THOA:
- Bà đâu rồi cô?
Hạnh vừa đi vừa nói,tay phất lên trời.
HẠNH:
- Đi rồi!Đi Macao hưởng tuần trăng mật!Hà hà!
Hạnh chạy ra ngoài,Michel đang đưng đợi ở phòng khách,ngắm nghía,quan sát căn nhà sang trọng.
Hạnh bước ra,Michel quay lại,bắt gặp cái nhìn của Hạnh.Hạnh đến khoác vai Michel tình tứ đi ra cổng.Hạnh ngoắc chiếc taxi dừng lại,Michel lịch sự mở cửa cho Hạnh bước vào rồi vào theo.Trước khi chiếc xe lao vút đi,Michel vẫn kín đáo quan sát căn nhà của Hạnh,rồi quay lại nhìn Hạnh dò xét.
(còn tiếp)