kịch bản SỐNG Ở PHỐ (nguyễn mai phương)
QUÊ CỦA THO.MỘT XÃ NHỎ CỦA TỈNH QUẢNG NGÃI.
Nghĩa trang.Đám tang của bà ngoại Thoa.Mọi người đã an táng xong ra về lần lượt,chỉ còn một người đàn bà (Dì Tám) ở lại thu dọn mộ phần nhang đèn.Thoa ngồi thất thần buồn bã giữa cái nắng chang chang.Thằng Thuận ngớ ngẩn ngồi núp sau một ngôi mộ,trên tay cầm một bịch bánh trong bao nylon,miệng nhai nhóp nhép.Thỉnh thoảng nó lại ngước nhìn mọi người ra về.
Dì Tám đã dọn dẹp xong phần mộ,dì đến ngồi gần Thoa thở hắt ra rồi khẽ bảo.
DÌ TÁM:
- Về đi con,trưa lắm rồi.
Dì Tám quay về phía thằng Thuận,vẫy nó.Thằng Thuận đứng lên đi lại.
DÌ TÁM:
- Con lạy bà ngoại rồi về đi con.
Thoa lặng lẽ đứng lên,quì xuống trước mộ bà ngoại,cô nhìn vào di ảnh của ngoại nuốt nước mắt cúi lạy.Thằng Thuận cũng lập bập làm theo chị.Lạy xong hai chị em đứng dậy quay đi.Dì Tám cũng lạy ba lạy,lầm rầm khấn vái rồi cùng hai chị em Thoa bước đi.Đi được vài bước chợt thằng Thuận nhớ ra điều gì,nó quay lại mộ bà ngoại,móc từ bịch nylon ra mấy cái bánh để vào dĩa trái cây cúng trước mộ,miệng ú ớ.
THUẬN:
- ánh on ắm ó,ại eng nghen…
Nó cẩn thận túm bịch ny lon lại quay đi.Thoa ứa nước mắt bước nhanh,dì Tám dắt tay thằng Thuận bước ra.
GA XE LỬA. Đã đến giờ lên tàu,mọi người chen nhau xách hành lý lên toa.Thoa,dì Tám và Thuận đứng một góc nhà ga.Thoa mặc bộ đồ tây đã cũ,trên ve áo đeo một mảnh tang đen.
THOA:
- Dì Tám ráng giúp con.Con sắp xếp chừng hai ba bữa rồi về rước nó.
DÌ TÁM:
- Được mà,con cứ thu xếp đi…Lâu thì không được chứ vài bữa dì coi nó được mà.
Thoa quay sang THUẬN.
THOA:
- Ở nhà phải ngoan nghe chưa?
Thuận ọ ẹ gật đầu.Tàu đến,Thoa xốc hành lý lên vai bước đi.Thoa đi nhanh vì muốn giấu nước mắt.Cô vội vã leo lên toa tàu,bước đến ghế của mình,nhét hành lý lên trên,ngồi phịch xuống ghế.Tàu chạy chậm chậm,bỗng cô nghe tiếng của thằng Thuận.
THUẬN:
- Chị …ai!Chị …ai!
Thoa nhìn ra cửa sổ tàu thấy thằng Thuận chạy lúp xúp theo tàu,đàng sau dì Tám chạy theo.
Thoa hét lên.
THOA:
- Đi về đi!Mau lên!Về đi!Té chết bây giờ,về đi!
Thằng Thuận nghe chị hét giật mình đứng lại,ngồi thụp xuống đất.Con tàu xa dần,Thoa dán mắt vào cửa sổ cố nhìn lại,thấy dì Tám chạy tới cúi xuống dỗ dành Thuận.Thoa không cầm được nước mắt cô ngồi thụp xuống lấy tay bịt miệng lại để không phải phát ra tiếng khóc tức tưởi.
Người hành khách bên cạnh nhìn sang ái ngại.
Con tàu lướt nhanh trong đêm.
Hành khách trong tàu đa phần đều ngủ.Nhân viên trên tàu đi lại kiểm tra.Thoa không ngủ được,cô ôm một bọc hành lý trong người để có điểm tựa,mắt đăm đăm nhìn ra khoảng không đen ngòm vụt qua ngoài cửa sổ.Ký ức về một tuổi thơ và cả một quãng đời đau khổ dần hiện ra trước mắt cô.
HỒI TƯỞNG CỦA THOA.Ba Thoa cùng với con trâu oằn trên cánh đồng khô khốc dưới cái nắng đổ lửa.Cái nắng,cái nóng tạo thành những dòng mồ hôi chảy nhễ nhại từ đầu xuống tới cổ và cả người của ba Thoa…
Mưa gió tơi bời,ba Thoa và mẹ Thoa chìm trong cơn mưa gió để cứu ruộng lúa nhỏ xíu ngập tràn của mình…
Cánh đồng nhà Thoa chìm ngập trong biển nước mênh mông sau cơn bão.
Cánh đồng lúa nhà Thoa bị mất mùa.Ba Thoa ngồi bệt dưới bờ ruộng nhìn cánh đồng lúa xơ xác,lép kẹp ,mặt rầu rĩ,chán nản.
Ba Thoa cùng vài người vác rựa,dây lên lưng đốn củi,làm than.
Mẹ Thoa ngồi bên cửa nhà ,căn nhà đơn sơ miệt mài chằm nón,ngước nhìn lên tay đánh rơi cả nón.Ba Thoa đi lấy củi trên núi bị bệnh được mấy người bạn cáng về.
Bên ánh lửa hiu hắt,mẹ Thoa nấu thuốc cho ba Thoa,nét mặt của bà buồn bã,lo âu.
Ba Thoa nửa nằm nửa ngồi trên vách,ánh lửa bập bùng trên khuôn mặt cau có,bất mãn.
Cánh đồng người ta đang mùa gặt,các bó lúa được cột lại để rải rác.Mẹ Thoa bụng mang bầu to nặng nề bước theo sau những người gặt để mót lúa.Tho được hơn ba tuổi lẫm chẫm theo sau,ốm o gầy mòn.Mẹ Thoa đang đi trước Thoa bỗng nhiên lảo đảo ngã xuống.Cặp mắt to tròn của Thoa đầy sợ hãi,Thoa hét lớn:
THOA:
- Mẹ!
Trời đất xoay tròn,mẹ Thoa ngã vật xuống đồng ruộng.
TRẠM XÁ
Ba Thoa ngồi ở ngoài phòng chờ của một trạm xá,Thoa và bà ngoại nồi nép vào một băng ghế.
Tiếng rên la của mẹ Thoa trong phòng vang ra,ba Thoa hồi hộp chờ đợi.Mọi ánh mắt đổ dồn về phía phòng sinh.Có một tiếng hét lên của mẹ Thoa rồi im bặt.Ba Thoa,bà ngoại,Thoa hồi hộp nhìn về phía căn phòng chờ đợi.Cánh cửa bật mở,cô hộ lý đứng ngay ngưỡng cửa nhìn ba Thoa với ánh mắt vừa sợ hãi vừa thương cảm.
Ba Thoa cũng nhìn cô hộ lý với đôi mắt đầy lo lắng,nghi vấn.
Cô hộ lý nhìn ba Tho rồi cúi mặt quay vào.
Bà ngoại Thoa cũng nhìn cô hộ lý và ba Tho với ánh mắt lo sợ cho điềm chẳng lành.
Ba Thoa lao nhanh về phía cánh cửa nhìn vào phía bên trong.Ong nghìn thấy một đứa bé không bình thường đang ọ ọe.Ông sợ hãi như muốn xỉu.
NHÀ THOA
Ba Thoa ngồi hút thuốc ở cái phản trước nhà,đêm đã khuya,ông quay vào nhà trong.Mẹ Thoa nằm với em trong mùng,bà ngoại cùng với Thoa ngủ ở nhà trước.Ba Thoa lặng lẽ xách cái túi giấu ở một góc nhà khoác lên vai.Thoa nằm trong mùng hé mắt nhìn thấy,khi thấy ba bước ra cửa cô bé vùng dậy thốt lên.
THOA:
- Ba đi đâu vậy ba!
Bà Ngoại giật mình tỉnh dậy,Thoa vùng chạy ra ngoài trời tối đen như mực.Không thấy ba đâu,Thoa mếu máo gọi ba to hơn.
THOA:
- Ba ơi!Ba!
Ngoài sân gió thốc lên từng cơn,bé Thoa sợ hãi hét lên thảng htốt:
- Ba ơi!Ba!Ba ơ..i..!....
TRÊN TÀU.
Thoa ngủ gật trên cái túi ôm vào lòng,người hành khách kế bên khẽ lay vai Thoa dậy.Thoa giật mình thảng thốt,trên khuôn mặt vẫn còn lại chút nước mắt.
HÀNH KHÁCH:
- Em nằm mơ thấy ác mộng phải không?
Thoa vẫn còn thất thần vì cơn ác mộng,cô đưa tay xoa xoa mặt cho tỉnh.Người hành khách bên cạnh móc trong túi ra đưa cho Thoa cái khăn lạnh.Thoa ngần ngừ không dám cầm.Người hành khách dúi vào tay Thoa.
HÀNH KHÁCH:
- Lau mặt đi,cũng sắp tới ga thành phố rồi…Em ở Tịnh Giang phải không?
Thoa ngạc nhiên nhìn người hành khách.
HÀNH KHÁCH:
- Chị thấy em đi với dì Tám Chuối?
Thoa khẽ gật đầu,nhưng vẫn ngạc nhiên.
HÀNH KHÁCH:
- Nhà chị ở xã Tịnh Đông…Ba chị là ông Thầy rắn Bảy Tí đó.Cái kỳ ông Tám Chuối bị rắn chàm quạp cắn nằm ở nhà chị cũng cả nửa tháng.
Thoa đã tỉnh dần,ngước nhìn kỹ người hành khách.
HÀNH KHÁCH:
- Nghe nói,kể từ khi ông tám bị rắn cắn,không còn khỏe nên gia đình cũng sa sút…Em là bà con của dì Tám hả?
Thoa khẽ lắc đầu.Cô nhìn ra cửa sổ tàu.Tàu đã bắt đầu vào thành phố.Những căn nhà hai bên đường từ từ lướt qua .Tàu tiến vào sân ga.
GA THÀNH PHỐ.
Thoa vác túi bước xuống,đi ra cổng.Cảnh sân ga chộn rộn kẻ đón người đưa.Ra tới cổng,các tài xế xe ôm nhanh nhẩu bu lại đám hành khách chào mời.Thoa lặng lẽ vượt ra khỏi đám đông.Có tiếng gọi của người hành khách cạnh Thoa lúc nãy.
HÀNH KHÁCH:
- Thoa ơi,Thoa!
Thoa quay lại thấy chị hành khách tươi cười bên cạnh một người đàn ông ngồi trên chiếc xe máy đến đón.
Người hành khách chạy đến chỗ Thoa chìa ra một tấm danh thiếp.
HÀNH KHÁCH:
- Đây là địa chỉ của chị,khi nào rảnh hoặc có việc gì cần,em cứ ghé chị,mình là người cùng quê với nhau mà!
Thoa cầm lấy khẽ gật đầu:
- Dạ,cám ơn chị.
NHÀ CỦA ÔNG QUÂN.PHÒNG NGỦ CỦA HẠNH.
Phòng ngủ của Hạnh,quần áo,đồ đạc ngổn ngang.Hạnh và một thanh niên người nước ngoài khá đẹp trai (Michel)nằm ngủ say như chết trên giường,quần áo hớ hênh.Dưới sàn nhà lăn lóc mấy chai vỏ chai rượu,đồ ăn,thuốc lá…Có tiếng chuông cửa,Hạnh giật mình thức dậy,cô quay qua choàng ôm lấy Michel ,sờ sờ vuốt vuốt.Michel tỉnh dậy,chồm lên vật Hạnh xuống giường,lại có tiếng chuông giục giã.Hạnh bực bội ra hiệu cho Michel đợi một chút,cô choàng sơ cái khăn lên người bước hẳn ra ngoài đóng cửa lại,gọi vọng xuống tầng dưới,hét lên:
HẠNH:
- Bộ mày chết rồi hay sao mà không xuống mở cửa vậy?Đồ lười biếng!
Nói xong Hạnh quay vào phòng đóng sập cửa lại.Hạnh ngã vật xuống giường ôm chầm lấy Michel,hai người lại quấn lấy nhau.Lại có tiếng chuông gọi cửa.
PHÒNG NGỦ CỦA ĐỨC.Đức cũng đang nằm trên giường .Nghe tiếng chuông liên hồi Đức bực bội đến bên cửa sổ,vén màn nhìn xuống đường thấy Tho đang ôm túi hành lý chờ đợi.Đức hất mặt bảo.
ĐỨC:
- Đừng bấm chuông nữa!Đợi chút đi!
Nói xong Đức kéo tấm màn lại đi vào toilet.
TRƯỚC CỔNG NHÀ ÔNG QUÂN.
Ở dưới đường,Tho nhẫn nại ôm túi hành lý ngồi xuống chờ đợi.Cổng bật mở.Đức dắt chiếc motor đềnh dàng bước ra.
Tho cúi đầu.
THO:
- Chào cậu!
Đức chẳng nói chẳng rằng,dắt xe xuống đường,Tho định đóng cổng lại thì Đức sực nhớ nói to:
ĐỨC:
- Bữa nay có bé út về chơi,nhớ làm đồ ăn cho nó!
Tho khẽ “dạ” rồi nhẹ nhàng khép cổng lại.Đức ngước nhìn lên bancon nhà Ngân,bóp kèn.Khuôn mặt khó chịu của ba Ngân xuất hiện.Đức vội vàng gật đầu chào,ba Ngân cũng gật đầu chào lại nhưng vẻ mặt không vui vẻ chút nào.Đức cho xe motor chạy từ từ ra khỏi con hẻm.
PHÒNG NGỦ CỦA HẠNH.Hạnh ngồi trước bàn trang điểm xoa kem dưỡng da,Michel từ trong toilet bước ra,vẫn còn ở trần quấn khăn.Michel vơ mấy bộ đồ của mình trên giường bắt đầu thay.Khi quần áo chỉnh tề,Michel bắt đầu ngồi ngắm Hạnh.Hạnh thấy vậy đưa mắt liếc Michel một cách lẳng lơ,sắc lẻm.Michel quay đi,rút trong túi ra một xấp dollar khẽ ngoắc Hạnh lại.Hạnh thấy Michel cầm tiền nhưng vẫn giả bộ như không thấy chạy đến ngồi dưới chân Michel ngước lên.Michel cầm tay Hạnh ấn vào xấp tiền.Hạnh cầm lên đếm đếm,cười mỉm lắc đầu rồi trả lại Michel.Michel lúng túng.
MICHEL:
- Not enough?
Hạnh trề môi,nhướng mày ra vẻ đúng ý.
Michel lúng túng:
- I…I …empty…
Michel vỗ vỗ túi ra hiệu là đã hết tiền.Hạnh cười phá lên ngặt ngẽo,cầm tiền đút lại vào quần của Michel chỗ dây kéo.
HẠNH:
- I don’t want your money!I like you!Just you!
Michel vẫn chưa hết ngạc nhiên thì Hạnh đã kéo Michel xuống hôn một cách cuồng nhiệt.
NHÀ BẾP NHÀ ÔNG QUÂN.
Thoa lúi húi lau dọn căn nhà bếp ngổn ngang,dơ dáy.Trên bàn vứt lỏng chỏng mấy hộp cơm đã lên meo,mấy tô mì ăn không hết bỏ lung tung ở chậu rửa chén,thùng rác đầy rác đến mức tràn cả ra xung quanh.Thoa lấy giẻ lau tủ lạnh,tủ đựng chén.Đến cái tủ gac-mang-re bằng nhôm kính,cô vừa thò tay vào thì một con chuột phóng ra làm Thoa hoảng hồn đánh rơi cái dĩa đang cầm trong tay đánh “xoảng”.
Hạnh từ ngoài bước vào nhìn thấy,Thoa sợ hãi lắp bắp.
THOA:
- Con chuột làm con hết hồn!
Hạnh cười khẩy vẻ không quan tâm.
HẠNH:
- Mày mà đi thêm mấy bữa nữa thì cái nhà này không có đường vô nữa.
Cô mở tủ lạnh dòm ngó xem còn đồ ăn hay không.Hạnh rút trong túi đưa tiền cho Thoa.
HẠNH:
- Bữa nay con Ut về chơi,nhưng nói với nó bữa nay chị Hai có công chuyện quan trọng.
Hạnh khoái chí nói nhỏ vẻ thích chí,điệu đàng với Thoa.
- Tao mới cua được thằng boy người Phi,đẹp trai như ý…
Thoa khẽ cười,mắt nhìn xuống.
HẠNH:
- Để bữa nào,tao sẽ kiếm cho mày một thằng kha khá!Ok?
Thoa đỏ mặt cúi đầu.
Hạnh bước ra ngoài.Thoa chợt nhớ ra.
THOA:
- Bà đâu rồi cô?
Hạnh vừa đi vừa nói,tay phất lên trời.
HẠNH:
- Đi rồi!Đi Macao hưởng tuần trăng mật!Hà hà!
Hạnh chạy ra ngoài,Michel đang đưng đợi ở phòng khách,ngắm nghía,quan sát căn nhà sang trọng.
Hạnh bước ra,Michel quay lại,bắt gặp cái nhìn của Hạnh.Hạnh đến khoác vai Michel tình tứ đi ra cổng.Hạnh ngoắc chiếc taxi dừng lại,Michel lịch sự mở cửa cho Hạnh bước vào rồi vào theo.Trước khi chiếc xe lao vút đi,Michel vẫn kín đáo quan sát căn nhà của Hạnh,rồi quay lại nhìn Hạnh dò xét.
(còn tiếp)
Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét