Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010

kịch bản SỐNG Ở PHỐ (p3)

KHÁCH SẠN SANG TRỌNG.TIỆC CHIÊU ĐÃI MỪNG TRÚNG THẦU XÂY DỰNG CỦA CÔNG TY ĐẠI PHÁT.

Khách sạn sang trọng,tưng bừng với lễ chiêu đãi mừng trúng thầu công trình xây dựng cầu ÔNG BẮC và SÂN VẬN ĐỘNG QUỐC TẾ.

Đại sảnh của khách sạn đèn hoa rực rỡ,nhân viên lễ tân của khách sạn mặc áo dài đứng đón khách.Từng đoàn xe sang trọng từ cổng lớn chạy đến trước đại sảnh,nam lễ tân bước đến mở cửa xe,chào mời quan khách bước vào.Ong Quân bước xuống từ trên một chiếc xe hơi sang trọng,đằng sau là cô thư ký Hồng,và trợ lý Hòa.Bên đại diện của công ty Đại Phát đích thân ra đón ông Quân với vẻ mặt hớn hở.Khách khứa đến ngồi vào bàn đông đủ.Ong Chủ tịch hội đồng Quản trị công ty Đại phát lên đọc bài diễn văn khai mạc buổi lễ.Ong Quân được giới thiệu một cách trịnh trọng,hai bên bắt tay và cùng rót rượu champanage với ông chủ tịch Hội đồng quản trị công ty Đại phát.Mọi người cùng nâng ly chúc tụng.

Mọi diễn tiến và hình ảnh của ông Quân cũng được ghi lại vào một máy chụp ảnh đặc biệt chuyên dụng của nhà báo.



PHÒNG HỌC NHẠC CỦA NGÂN.TRÊN LẦU 3.

Ngân mặc một chiếc áo đầm trắng trông rất kiêu sa,đài các.Cô đang đàn say sưa.Có tiếng điện thoại.Cô ngưng đàn nghe điện thoại.

NGÂN:

- Alô!

TIẾNG ĐỨC:

- Anh đây!Đức đây!Xuống cho anh gặp một chút,anh nhớ em quá!

NGÂN:

- Anh say lắm rồi,anh về nhà nghỉ đi…Ngân đang tập bài,sắp thi rồi…

TIẾNG ĐỨC:

- Ngân nói dối,lần nào Ngân cũng nói dối…Không bao giờ Ngân nhận lời đi với anh cả…

NGÂN:

- Ngân bận thật mà!

Ngân có vẻ sợ hãi nhìn ra cửa phòng.

NGÂN:

- Anh để Ngân tập đàn tiếp nhé.Không nghe tiếng đàn,ba Ngân sẽ la đó…

TIẾNG ĐỨC:

- Em bao nhiêu tuổi rồi hả?Sao em cứ phải sợ ba em như một đứa con nít lên ba vậy?Em xuống ngay đi,nếu không cả cái hẻm này sẽ phải giật mình đấy!

NGÂN:

- Anh làm ơn đi!Em không xuống được!

Cửa phòng bật mở ba Ngân bước vào vẻ mặt nghiêm khắc.Ngân vội vàng tắt điện thoại.

NGÂN:

- Ba chưa ngủ hả ba?Con đánh thử khúc này,ba nghe được không nha!

Ngân vừa để tay lên phím đàn thì bỗng có tiếng còi cứu thương hụ lên chói tai liên hồi.

Ba Ngân ngạc nhiên,Ngân cũng hoảng lên.Hai cha con chạy ra bancon nhìn xuống thì thấy Đứa dựng chiếc xe motor to dềnh dàng ngay dưới nhà cô,vặn còi hú ầm ĩ,Đức thì ngồi bệt xuống đất ngửa mặt lên bancon nhà Ngân mặt hoang dại.Có một vài người mở cửa sổ ra nhìn xem chuyện gì xảy ra.Đức nhìn lên thấy ba Ngân thì đưa hai tay lên vẻ xin lỗi,rồi lừ đừ đứng lên tắt còi.Nhìn thấy một vài người nhìn mình,Đức đưa một tay lên chào vẻ xin lỗi,khật khưỡng say.

Ba Ngân xuống lầu,mở cửa,đi đến tận nơi Đức đang lúi húi đắt xe.

BA NGÂN:

- Cậu Đức!Cám ơn cậu đã chiếu cố đến con gái của tôi…Nhưng con gái tôi không xứng với một thiếu gia như cậu,gia đình của tôi cũng không xứng với một gia đình quyền cao chức trọng như gia đình cậu.Xin cậu đừng bận tâm tới nó nữa.Và cũng đừng làm mọi người trong cái xóm này đem con gái tôi ra để đàm tiếu,tôi xin cậu đấy.

Ba Ngân quay lưng bước vào nhà.



PHÒNG KHÁCH NHÀ ÔNG QUÂN.
Đức điên cuồng ném chai,lọ,ly,tách,bất cứ cái gì tìm được lên bức ảnh chụp ông bà Quân trong trang phục nghiêm trang,tươi cừơi,phóng to đặt giữa bức tường.Bức ảnh bị vỡ kính nhưng vẫn dính chặt lên tường.Đức vừa ném vừa lẩm bẩm.

ĐỨC:

- Đồ giả dối,đồ đạo đức giả!Đồ con lợn!Chỉ vì các người mà người ta khinh tôi!Các người vừa ý chưa?...Vừa ý chưa?....Tưởng có tiền mà ngon hả ? Tưởng có quyền mà ngon hả?....

Trong lúc đó Thoa núp sau cánh cửa,sợ hãi,nước mắt vòng quanh.Tiếng đập phá vẫn vang lên,cô đưa tay lên bịt lỗ tai.

Đức tiến gần đến bức tranh,quăng một cái chai lên tấm ảnh,nhưng bị trượt tay,cái chai bị rơi ngược trở lại đập vào mặt làm Đức loạng choạng té xuống sàn nhà,đầy mảnh chai.Đức rú lên ghê rợn.

Thoa hoảng hồn đứng lên chạy vụt phòng khách.



HẺM NHÀ THUẬN – THOA.

Buổi tối,Thuận ngồi chèo queo trong góc nhà,ngủ ngon lành.Thoa đạp chiếc xe loc cọc từ ngoài vào,tay xách bịch nylon đựng đồ ăn.Cô vội vàng mở cổng rồi khóa cổng lại.Thằng Thuận vẫn ngủ ngon lành.Thoa không mở đèn,ghé sát nhìn em ngủ.Bất giác thằng Thuận cười khúc khích trong mơ.Thoa ngạc nhiên rồi nhìn em mỉm cười.

Đêm đã khuya.Thoa ngồi ngủ gục bên mở bên chiếc bàn nhỏ với cây đèn nhỏ ở giữa nhà ,gần đó là Thuận ngủ say sưa trong chiếc mùng nhỏ Thoa đã giăng.Trên bàn là mấy quyển sách Luyện thi Đại học.Thoa lại nằm mơ về những ngày tháng đau khổ.



HỒI TƯỞNG CỦA THOA.
Thoa cùng mẹ hì hục với con trâu trên cánh đồng khô cằn.Khuôn mặt của mẹ Thoa khắc khổ tuôn đầy mồ hôi.Con trâu cũng đã đuối sức,mẹ. Thoa cố gắng cầm cái dây thừng để kéo phụ con trâu.Bàn tay mẹ Tho rướm máu rồi chạy chảy thành từng giọt,từng giọt.Thoa ngước đôi mắt to tròn lên nhìn mẹ sợ hãi thét lớn.

THOA:

- Mẹ..ẹ…ẹ…



HIỆN TAỊ.

Thoa giật mình cái đụi.Cô lấy tay xoa hai con mắt rồi đứng dậy vục mặt thau nước cho tỉnh người rồi trở lại bàn học ngẩn người một lúc rồi xé một tờ giấy trong vở ra viết một dòng chữ lớn : “Mẹ ơi!Ngoại ơi!Con sẽ cố gắng!Mẹ và ngoại cứ yên tâm ở dưới suối vàng!Con sẽ học thành tài và nuôi em Thuận thật tốt!Phù hộ cho con và em nhé!”.Viết xong,Thoa cầm tờ giấy đứng dậy.Cô đi ra sân trước, bật lửa đốt bức thư.Bức thư cháy hết thành tấm than mỏng rồi bị gió cuốn đi.Thoa ngước nhìn lên bầu trời đám mây đen đang tan từ từ để lộ vầng trăng tròn vành vạnh,sáng trong.



HẺM NHÀ THUẬN THOA.BUỔI SÁNG.

Thoa dắt xe đạp chuẩn bị đi làm.Hùng xuất hiện ngoài cổng.

HÙNG:

- Sao hôm qua về trễ vậy?

THOA:

- Con ông chủ đi nằm bệnh viện,em xin về được là may lắm rồi.Anh Hùng,tối nay chắc em cũng về trễ,anh lo cho thằng Thuận ăn tối giùm em.

Thoa định lấy tiền trong túi ra thì Hùng khoát tay.

HÙNG:

- Đi đi.

Thoa dợm đạp xe thì Hùng kêu lại.

THOA:

- Dạ!

HÙNG:

- Không có gì…
BỆNH VIỆN.ĐỨC NẰM PHÒNG ĐẶC BIỆT.

Ong Quân đi từ ngoài vào.Cô y tá đích thân đưa ông đến tận phòng của Đức.Ong Quân mở cửa,gật đầu cám ơn cô y tá.Cô y tá lui ra.Ong Quân vào phòng nhìn thấy Quân băng mặt và người.Bà Hoa,Hạnh ngồi gần đó.Thoa đang đỡ Đức xoay người.Thấy ông Quân bứơc vào mặt đằng đằng sát khí,Thoa có vẻ sợ.BàHoa ra hiệu cho Thoa ra ngoài.Thoa nem nép bước ra ngoài.Không khí căng thẳng.Ong Quân đến bên giường nhìn Đức,rồi kéo ghế ngồi xuống nhìn thẳng Đức.

ÔNG QUÂN:

- Tôi nuôi cậu như vậy còn thiếu cái gì nữa mà cậu chửi bới tôi chứ?Trong cái nhà này,chỉ còn thiếu nước lên trời là tôi chưa làm được cho các người thôi,các người còn oán trách tôi nỗi gì?

Nhìn bà Hoa,nhìn Hạnh…

ÔNG QUÂN:

- Mẹ con các người,chỉ có biết rỉa rúc tiền bạc,danh dự của tôi .Hở một chút là kêu cứu…Các người tưởng tôi là ông trời chắc.Cũng phải luồn cúi chỗ này,lạy lục chỗ kia,đút dúi chỗ nọ mới có ngày hôm nay…Vậy mà các người chỉ có phá,có phá thôi!...

BÀ HOA:

- Đây là bệnh viện,ông nói vừa đủ nghe thôi!

Ong Quân nhìn chằm chằm bà Hoa từ đầu đến cuối.

ÔNG QUÂN:

- Bà càng ngày càng tác tệ,già rồi cũng phải để cho con nít nó tôn trọng …

BÀ HOA:

- Ong…

ÔNG QUÂN:

- Còn mày (với Hạnh) ,giải tán gấp cái Vũ trường Ma quái của mày đi!Bán cho ai,kiếm mớ tiền mà làm chuyện khác,tao không bao bọc nổi nữa đâu!

Bà Hoa,Hạnh tỏ vẻ ấm ức nhưng phải im lặng.

Ong Quân nhìn Đức.

ÔNG QUÂN:

- Còn thằng này,nếu nó muốn chết thì cho nó chết,cái thứ vô ơn!...

Ong Quân nói xong đi ra mở cửa,bước thẳng ra ngoài,đóng sầm cửa lại.Thoa đứng ở gần đó giật bắn người nhìn ông Quân bước đi vội vàng một cách bực bội.



ĐƯỜNG PHỐ.

Thành phố đã lên đèn.Thoa dắt xe đạp ra khỏi cổng bệnh viện,vừa leo lên định đạp thì có tiếng huýt sáo đằng sau lưng,cô giật mình quay lại thì thấy Hùng ngồi trên chiếc xe máy cười cười.



BẾN BẠCH ĐẰNG.

Đêm đã khuya,trên bờ kè chỉ còn vài cặp ngồi tâm sự rải rác.Thoa và Hùng đứng dựa vào lan can nhìn ra ngoài sông lồng lộng gió.Thoa kể chuyện cho Hùng nghe nhưng lại tư lự như nói với chính mình.

THOA:

- Nhà họ giàu lắm,tiền đối với họ giống như là giấy vậy….Nhưng,chẳng ai quan tâm đến ai,chẳng ai thích ai,…thật là lạ

Thoa chợt thấy Hùng dường như không quan tâm tới câu chuyện của cô nên lay Hùng.

THOA:

- Anh không nghe em nói hả?

HÙNG:

- Nghe chứ!Nhưng anh cóc thèm để ý tới cái bọn nhà giàu đó,anh đang nghĩ tới thằng Thuận.Tối nay coi tivi,thấy có cái trường gọi trường dành cho trẻ em khuyết tật,à không phài…cái trường gì khó nhớ quá…

THOA:

- Trường dành cho trẻ em thiểu năng trí tuệ

Thuận:

- Đúng rồi,trẻ em thiểu năng trí tuệ…

THOA:

- Tức là trẻ em kém phát triển trí tuệ

HÙNG:

- Thì nói đại là KHỜ đi cho dễ hiểu,mệt!

Thoa buồn cười quá,lấy tay đấm nhẹ Hùng.Hùng nhìn Thoa đầy âu yếm.Thoa ngại ngùng cúi mặt.Cô dắt xe đạp đi men theo lan can,gió thổi tung mái tóc dài trong gió.Hùng dắt xe máy tò tò theo sau.



XA LỘ.

Hùng lái chiếc xe tải,mặt mày hớn hở,bên cạnh là thằng lơ xe ngủ gà ngủ gật.Trên xe máy cassette đang mở một bài dân ca.Hùng mơ màng theo lời bài hát,đột ngột tức giận,đạp thắng từ từ cho xe dừng lại,thằng lơ xe giật mình cái đụi,vội vàng mở ngăn kéo cabin lấy giấy tờ.Hùng nhìn ra đằng trước,một dãy xe tải khoảng chục chiếc đang đậu sát con lươn sắt bên trong.Một CSGT mặc sắc phục cầm baton chỉ vào chiếc xe của Hùng.

Hùng nghiến răng tức giận.

- Đ… má nó!

Hùng từ từ tắp xe vào sau chiếc xe đằng trước.



CỔNG TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ.

Thoa dắt chiếc xe đạp đứng trước tấm bảng THÔNG BÁO TUYỂN SINH.Trên ghi-đông xe đạp treo toòng teeng chiếc cà mèn bằng inox.

Thoa xem xong thông báo,dắt xe đi lững thững dọc vỉa hè trường Đại học,cô ngước nhìn hàng cây,cổng trường,bên trong sân trường với cặp mắt sáng trong,khao khát .



XA LỘ.

Đoàn xe tải trước mặt xe của Hùng đã đi.Hùng và một CSGT đã “làm luật” xong,CSGT cầm mớ giấy tờ lên,có một bao bì bên trong,CSGT nhanh nhẹn lấy nhét vào túi rồi đưa mắt nhìn CSGT khác đang xem xét xe giơ giơ 2 ngón tay vẫy vẫy,CSGT đang xét xe ra hiệu “ok” cho CSGT giấy tờ,CSGT khoát tay ra hiệu cho Hùng được đi.Hùng cúi đầu vẻ khúm núm rồi leo lên xe.

Hai người leo lên xe,Hùng cho xe chạy,vừa khuất qua mấy CSGT Hùng lầm bầm.

HÙNG:

- Đồ ăn cướp!



BÃI ĐẬU XE TẢI.

Hùng nhảy xuống xe,đóng cửa cái rầm,đi xăm xăm vào phòng làm việc của chủ xe là ngôi nhà làm bằng tole lạnh.Chủ xe đang ngồi sau bàn làm việc.Căn phòng rộng nhưng chất đầy đồ sửa xe,phụ tùng xe,dầu nhớt dính đầy sàn.

Hùng đẩy cửa bước vào,thấy ông chủ đang bận thì ngồi bệt xuống một cái thùng đựng đồ bằng gỗ,chờ đợi.Hùng xòe bàn tay dính đầy dầu nhớt ra chùi vào một cái khăn cũng đen thui để kế bên.Hùng lấy từ trong cái túi ra trước ngực một số hóa đơn và tiền để lên bàn cho ông chủ.Ong chủ xem giấy tờ,đếm tiền rồi ngước lên nhìn Hùng.

HÙNG:

- Bữa nay,bị tó thêm một lần ở trạm dưới.

ÔNG CHỦ:

- Tụi nào vậy?

HÙNG:

- Dạ,không biết,lạ hoắc à!Tưởng là thanh tra giao thông thì mệt rồi,té ra cũng chỉ lấy tiền.

Ong chủ cười nhếch mép vẻ khinh khỉnh nhưng bực bội.

HÙNG:

- Ong chủ tính sao chứ làm ăn như dzầy…chỉ tổ nuôi tụi nó…

ÔNG CHỦ:

- Người ta sống được,mình sống được…

HÙNG:

- Hay ông chủ mua đại mấy chiếc xe mới chạy cho nó êm đi,ra đường đếch sợ thằng nào.

ÔNG CHỦ:

- Cậu tưởng xe mới mà ngon ăn hả?Cũng vậy thôi,tới lúc phải đi đăng kiểm thì cũng nát xương với tụi nó.Coi như tụi nó ăn cơm,mình ăn cháo vậy!

Hùng đứng dậy uể oải ra về.

ÔNG CHỦ:

- Nè,mai mốt tôi chỉ chịu một lần phạt trên một tuyến đường thôi,nếu chạy không kỹ bị phạt thêm thì cậu phải chịu đó!

Hùng chẳng thèm trả lời lừ đừ bước ra khỏi cửa.



NHÀ THUÊ CỦA HÙNG TRONG HẺM.

Hùng nửa nằm nửa ngồi xem phim bộ kiếm hiệp,vừa xem vừa nhai bánh mì ngon lành,kế bên là chai bia uống còn dở dang.Thằng Thuận đứng một bên tivi vừa xem vừa múa võ theo.Bỗng nó đột ngột quay lại phía Hùng,tay cầm kiếm gỗ,dí sát vào mặt Hùng nói ngọng ngịu.

THUẬN:

- …a …à …ua …ây!...ao …ẽ …ém …ầu …ày! (Ta là vua đây,ta sẽ chém đầu mày)…Ha ha ha

Hùng giật mình rồi cũng bật cười.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét