Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010

kịch bản SỐNG Ở PHỐ (phần 4)

KHU BIỆT THỰ NGOẠI Ô THÀNH PHỐ

Chiếc xe hơi bóng lộn của ông Quân tấp vào sau một chíec xe hơi đang đậu trước cổng một căn biệt thự mới.Có hai người đàn ông bên bán nhà đang đứng đợi.Ong Quân và Hồng bước xuống.Một người đàn ông mở khóa cổng,4 người cùng vào bên trong.Phía sau cánh cổng là một biệt thự lộng lẫy với hồ bơi,gara xe,cây kiểng thảm cỏ xanh mướt.Hồng tròn mắt miệng không ngừng xuyt xoa.4 người đi hết một vòng quanh sân rồi bắt đầu xem nhà.Căn biệt thự mới tinh,kiên cố,phòng ngủ,phòng khách,phòng ăn,phòng nào cũng tiện nghi.Mọi người đang đứng trong một căn phòng ngủ màu hồng có đèn chùm,rèm,giường ngủ bằng gỗ,tủ trang điểm rất sang trọng.Hồng mở cánh cửa thông ra bancông,nhìn ngay xuống mặt hồ bơi mini nước trong veo.Cô reo lên thích thú.

HỒNG:

- Woa,đẹp quá!

Ong Quân bước sau theo Hồng,đứng đằng sau lưng Hồng.

ÔNG QUÂN:

- Em thích không?Nó sẽ là của em?

Hồng quay lại nhìn ông Quân ngạc nhiên,cười tỏ ý không tin.

Ong Quân mỉm cười thích chí.

ÔNG QUÂN:

- Công ty xây dựng Đại Phát tặng anh ngôi biệt thự này để làm tổ ấm cho anh với em đó.Em chịu không?

Hồng giả vờ nũng nịu,đấm vào ngực ông Quân thùm thụp.



VĂN PHÒNG CÔNG TY XÂY DỰNG HOÀNG HOA.

Bà Hoa đang làm việc với một đại diện công ty xây dựng Đại Phát.Bà Hoa cùng một kỹ sư xây dựng tính toán.Người kỹ sư nhìn bà Hoa lắc đầu.Hai bên đang ký kết hơp đồng,bà Hoa nhận thầu lại công trình cho công ty Đại Phát.Thỏa thuận không được nên bà Hoa điện thoại nói chuyện trực tiếp với Giám đốc công ty Đại Phát.

BÀ HOA:

- Anh Phát hả?Anh tính sao chứ giá này làm sao mà làm nổi?

Phía bên kia có tiếng giải thích dài dòng.Bà Hoa lắng nghe một hồi.

BÀ HOA:

- Vậy à?Tôi chưa nghe ổng nói! Vậy thôi nhé!

Bà Hoa ngồi xuống ghế kéo hợp đồng tới ký liên tục.Các nhân viên trong phòng lén nhìn nhau.

Hợp đồng ký xong,mỗi bên giữ một bản.Phía bên công ty Đại Phát đứng dậy bắt tay bà Hoa rồi ra về.Gương mặt bà Hoa tối sầm lại,nay bực bội.



NGÔI BIỆT THỰ CỦA ÔNG QUÂN.

Chiếc xe hơi chở ông Quân và thư ký Hồng tấp vào cổng biệt thự.Một bảo vệ ra mở cửa.Xe chạy vào trong.Ông Quân và Hồng ngạc nhiên khi thấy xe của bà Hoa đang đậu trong sân,hai người bước xuống xe thì thấy bà Hoa ở trên bancon vẫy tay chào họ vẻ khiêu khích..Ông Quân tức tím mặt.Còn Hồng thì vội vàng cúi đầu chào bà Hoa,vẻ lúng túng.Ông Quân bứơc lên lầu tìm bà Hoa,2 người gặp nhau trong phòng ngủ sang trọng,cửa vẫn mở.

ÔNG QUÂN:

- Hôm nay bà làm cái trò gì vậy?Định xâm phạm ký kết à?

BÀ HOA:

- Ông tự tin quá đó!...Tôi gặp ông chỉ để nhắc ông một điều. “Ăn kỹ no lâu,ăn nhiều tức bụng”,nếu ông cứ nâng giá hoa hồng các công trình lên mãi sẽ có chuyện to đấy.Không ăn mãi được đâu!

QUÂN:

- Chẳng phải bà cũng khá lên do thầu lại mấy cái công trình của Đại Phát sao?

BÀ HOA:

- May cho ông là công ty tôi thầu lại một số công trình ,còn mấy công ty con khác như Tân Tiến,tụi nó ăn không còn một hột máu của dân!Công trình chưa đưa vào xử dụng đã nứt nẻ,sập đổ….

ÔNG QUÂN:

- Chuyện ai người nấy lo,bà tốt thì về quản lý lại cái đám con của bà đi!

BÀ HOA:

- Con tôi?Hừ…Tại vì chúng ta chưa li dị nên tôi mới nhắc nhở ông.Thử bây giờ ông vô tù coi có con nào thăm nuôi ông không?

Bà Hoa nhìn ông Quân cười nhếch mép,khinh khỉnh.

Bà Hoa bỏ ra khỏi phòng.Ông Quân nhìn theo tức tối.Bà Hoa lên xe,ra hiệu cho xe lui ra cổng.Xe chạy ngang Hồng,Hồng cúi đầu lễ phép chào bà Hoa,trong khi bà Hoa mặt vẫn lạnh như tiền.



TRÊN XA LỘ.

Hùng đang chạy bon bon bỗng cho xe chạy từ từ,tấp vào lề.

THÁI: (LƠ XE)

- Vụ gì vậy?

HÙNG:

- Mày coi xe,đừng tắt máy.Tao đi xả một cái.Tối qua thằng Thẹo nó cho tao ăn ghẹ chết,mẹ kiếp!

Hùng ôm bụng,quơ cuồn giấy vệ sinh nhét trên cabin,nhảy xuống xe.

HÙNG:

- Có gì cứ cho xe chạy tà tà!

Hùng băng qua đường,biến vào sau một lùm cây.Thằng lơ xe ngó lơ láo,bỏ cuồn băng rap vào máy cassette,vừa nghe vừa lắc người khoái chí.

Hùng trong bụi cây,vừa đại tiện,vừa ngó lấc la lấc láo,bỗng phát hiện ra chiếc motor trắng từ đằng sau xe chạy tới,Hùng la to.

HÙNG:

- Thái, “Bồ câu” kìa,chạy xe đi,chạy xe đi!

Thằng Thái vẫn say sưa nghe nhạc Rap,nó nhìn vào kiếng chiếu hậu,nhăn nhó mặt mày,làm động tác Rap,chợt nhìn thấy có bóng xe trắng chạy lướt qua,nó hết hồn định gài số cho xe chạy thì chiếc motor trắng đã đậu trước mặt.Thằng Thái lúng túng nhảy xuống xe,mặt mày xanh lè.Hùng từ bên kia đường lật đật chạy qua.Một CSGT đưa tay lên chào Hùng.



BÃI ĐẬU XE.

Hùng đậu xe vào chỗ theo sự hướng dẫn của thằng Thái.Đậu đúng chỗ rồi,Hùng nhảy xuống,thằng Thái líu ríu cúi đầu.

HÙNG:

- Bữa nay tao tha cho mày,bữa sau còn tái phạm,mày phải chịu tiền phạt.

THÁI:

- Dạ!

Thái đợi Hùng đi khuất rồi leo lên cabin,lục lọi trong thùng rác lôi ra cái băng nhạc đã bị bẻ làm đôi,mặt buồn so.Chợt Thái nhớ ra điều gì vội chạy theo Hùng.

THÁI:

- Anh Hùng,anh Hùng!

Hùng đang dắt xe cub từ trong đi ra phía cổng,nghe Thái kêu thì dừng lại.

THÁI:

- Ngày mai em về quê đám cưới con Thảo,2 bữa mới lên,em nói ông chủ rồi.

Hùng chẳng thèm trả lời,tăng ga vọt đi vài thước bỗng dừng lại.

Thái biết ý chạy tới.Hùng móc bóp lấy ra mấy trăm đưa Thái.Thái ngần ngại không dám lấy.

Hùng gắt:

- Cầm lấy!Nói con Thảo tao gửi lời thăm vợ chồng nó,thăm luôn bà già.

Hùng giúi tiền vào tay Thái rồi tăng ga vọt đi.



HẺM NHÀ THUẬN.

Hùng chạy chiếc cub bị hư “Pô” nổ nghe bành bành từ đầu hẻm vào nhà,con hẻm chật chội,dơ dáy,rác không là rác.Hùng chạy nhanh,né cái xác con chuột chết vướng phải một cái cần xé loại vừa đựng đầy rác làm đổ rác tung tóe ra đường.Hùng làu bàu cho xe vọt thẳng.Bà chủ nhà từ trong chạy ra la chí chóe.Đến cửa nhà Thoa,thằng Thuận đang chơi trò làm Vua giống trên phim,nó cầm cây gỗ quơ tới quơ lui,miệng lảm nhảm.Thấy Hùng về,nó bỏ kiếm gỗ xuống,nhảy tưng tưng vỗ tay mừng rỡ.Hùng dừng xe,lại kéo bản lề cho thằng Thuận chạy ra.



TRÊN XA LỘ.

Hùng lái xe,bên cạnh là thằng Thuận,mặt mày ngô ngê,đầu đội nón giấy giống mão vua,miệng nhai bánh nhóp nhép.Tới một đoạn đường.Hùng tấp xe vào lề đường,đậu lại,vẫn để xe nổ máy.Hùng nhìn qua kiếng chiếu hậu thấy bóng motor trắng,liền ngồi thụp xuống,ra hiệu cho Thuận.

HÙNG:

- Chuẩn bị nha!Giặc tới đó!Không đánh là nó cướp xe luôn đó!

CSGT đã đứng ngay đầu xe,Hùng chồm người mở cửa cho thằng Thuận.Thằng Thuận cầm một mã tấu sáng choang,mặt mày bặm trợn,leo xuống xe,xăm xăm đi tới 2 CSGT.Thuận vừa đi vừa giơ mã tấu,mặt mày trợn ngược.

THUẬN:

- Tránh ra,tao là vua đây!Tao chém hết bây giờ,tránh ra!Cướp xe hả! (nói ngọng)

Hai CSGT bất ngờ không kịp phản ứng,thấy Thuận giơ mã tấu lên tỏ vẻ muốn chém sợ quá leo lên xe.

CSGT1:

- Chạy đi!Thằng này nó khùng!Nó chém thiệt đó!

Hai CSGT nhảy lên xe chạy tuốt.Hùng ở trên cabin cười chảy nước mắt.



NHÀ HÙNG.

Hùng ngồi nhậu với 2 người ở nhà.Cả bọn ôm bụng cười lăn,trong khi đó thằng Thuận vô tư ăn gà quay.Bỗng từ ngoài Thoa bước vào,chẳng nói chẳng rằng kéo tay thằng Thuận về một nước,2 người bạn nhìn Hùng le lưỡi.



NHÀ THOA.

Buổi tối,Thuận ngồi chèo queo trong góc nhà.Hùng đứng trước cửa ngoắc tay gọi Thuận,nhưng nó lắc đầu quầy quậy,không chịu ra.Hùng buộc gói đồ ăn chặt lại,ném tới sát chân Thuận,Thuận lấy chân đá cho bịch đồ văng xa.Hùng thấy vậy thở dài bỏ đi.
CỔNG NHÀ ÔNG QUÂN.BUỔI TỐI.

Thoa dắt xe đạp ra,khép cổng lại.Leo lên đạp ra đường,Hùng từ đằng sau phóng tới,bóp còi “tin tin”.Thoa nghe nhưng giả vờ không để ý tới.Hùng vẫn tò tò đạp theo,tới quãng đường vắng,Hùng nhấn ga bất ngờ tới trước xe Thoa thắng lại.Thoa hết hồn thắng xe lại,chiếc xe đạp vừa chạm chiếc xe cub.

THOA:

- Anh khùng hả?

Thoa làm mặt giận nhưng không khỏi phì cười trước cái mặt lì như thớt của Hùng.



QUÁN KEM BÊN BỜ SÔNG.

Thoa có vẻ tư lự bên ly kem.

THOA:

- Anh lái xe bộ nhiều tiền lắm hay sao mà cứ mua đồ cho tụi em hoài vậy?

HÙNG:

- Lương hướng thì chẳng bao nhiêu,nhưng phải biết cách kiếm thêm…

THOA:

- Nếu ông chủ biết có đuổi anh không?

HÙNG:

- Thời buổi này,ai mà chẳng phải kiếm thêm…Ong trả lương cho mình thấp là cũng để tự mình bươn chải thêm,miễn sao đủ sở hụi của ổng là được…

THOA:

- Lái xe chắc cũng cực lắm?

HÙNG:

- Cực thì cũng không nói gì,nhưng mà nhục lắm!

Thấy Thoa có vẻ ngạc nhiên.Hùng bĩu môi.

HÙNG:

- Ngày nào cũng phải quị lụy,khúm núm với cái bọn cảnh sát giao thông.Mà phải tụi nó là người đạo đức gì,cũng chỉ là bọn mãi lộ,cầm tiền rồi thì cứ việc đi…đồ hề!

Thoa nhìn ra con sông trước mặt suy tư,thở dài.Hùng bất chợt.

HÙNG:

- Anh hỏi thiệt,nếu bây giờ ba em đi kiếm em,em có tha thứ cho ổng không?

Thoa nhìn ra bờ sông lung lắm rồi nhỏ nhẹ.

THOA:

- Có…

HÙNG:

- Em không giận ổng?

THOA:

- Giận chứ!Nhưng hồi còn sống,ngày nào mẹ em cũng dặn em là không được hận ba em.Mẹ nói ba em không phải là người xấu,chắc chắn sẽ có ngày ba trở về…Còn nếu ba không về,thì chắc là ông gặp phải chuyện gì rồi.Còn anh,sao lại bỏ nhà ra đi?

HÙNG:

- Hồi đó ba anh chết,má anh lấy ông dượng,anh ghét ông này lắm.Bữa đó,anh đi học về trễ vì theo đám bạn đi bắt còng,về nhà tối thui.Ong kêu anh ra bộ ván,bắt nằm xúông để đánh đòn.Anh tức khí lấy cây dầm đánh lại ổng rồi bỏ đi luôn.

THOA:

- Má anh không có kiếm anh sao?

HÙNG:

- Có chớ!Anh qua nhà của cô anh núp,thấy bả đi tìm,khóc tùm lum tà la,nhưng lúc đó ghét ông dượng quá nên nhất định không về…

THOA:

- Anh ác quá!Anh làm cho má anh phải khổ suốt đời…

HÙNG:

- Cái gì mà khổ suốt đời?Anh lên sài gòn ở nhà bà con,có nhắn tin cho bả biết rồi.Bây giờ năm nào mà anh hổng về quê…Hay là anh đưa em về quê thăm má anh nha!

Thoa biết Hùng có ý tỏ tình với mình lặng thinh không nói gì.Hùng mạnh dạn đưa tay nắm nhẹ tay Thoa.

Thoa mắc cỡ đứng dậy.

THOA:

- Về thôi anh,để thằng Thuận nó trông tội nghiệp.



CỔNG TRƯỜNG ĐẠI HỌC.

Thoa chen vào đám học trò để lấy giấy báo thi.Lấy được giấy báo thi,cô chen ra khỏi đám đông đứng thở hào hển,đưa tay vuốt thẳng tờ giấy báo thi.Hùng đứng dưới lề đường huýt sáo,Thoa ngước lên.

THOA:

- Bữa nay anh không chạy xe?

HÙNG:

- Bữa nay không có hàng.Lên đây,đi mua bánh xèo cho thằng Thuận ăn.

THOA:

- Nhưng còn xe…

HÙNG:

- Cứ gửi đó đi!Ai mà thèm lấy cái xe cà khổ đó của em.

Thoa leo lên xe,Hùng vào số cho xe giật nhẹ,Thoaết hồn ôm chầm lấy Hùng.

HÙNG:

- Xin lỗi,xin lỗi,xe bị cướp ga.

Hùng cho xe chạy,mặt này tươi rói.



NHÀ ÔNG LEE.

Nga tỉ mỉ thái từng lá cải bắc thảo để làm kim chi.Trên bếp là các món ăn Hàn quốc đã được nấu chín.Ong Lee tắm rửa sạch sẽ từ trên lầu đi xuống,ngồi vào bàn ăn.Nga dọn đồ ăn trên bàn rồi lặng lẽ ngồi ăn cùng ông Lee.Có tiếng chuông điện thoại.Nga chạy đi nghe điện thoại.Ong Lee vẫn ăn.Một lát sau,Nga trở lại bàn ăn,thái độ có vẻ không vui,lo lắng.

ÔNG LEE:

- Có chuyện gì vậy?

NGA:

- Dạ,thằng con tôi bị bệnh.Bà ngoại nó mới đưa vào bệnh viện.

Ong Lee lặng im ăn cơm không nói gì.



CỔNG NHÀ ÔNG LEE.BUỔI SÁNG.

Ong Lee chuẩn bị đi làm.Nga đưa ông ra cổng.Ra đến cổng,ông Lee quay lại đưa cho Nga một phong bì.

ÔNG LEE:

- Tôi cho chị nghỉ 2 ngày về thăm con.Nếu cháu bệnh nặng thì cứ ở thêm vài ngày.

Nga hơi ngỡ ngàng rồi cầm lấy phong bì bằng 2 tay,cúi đầu.

THOA:

- Dạ,cám ơn ông,tôi sẽ về sớm.

Ong Lee ra cổng,leo lên chiếc xe hơi đang đợi sẵn.

Thoa đạp xe từ ngoài hẻm vào,trên giỏ xe là đồ ăn mua từ chợ về.Đợi cho ông Lee đi khỏi,Nga vẫy Thoa.

THOA:

- Dạ!

NGA:

- Chị về quê hai bữa,có gì em ngó chừng nhà giùm chị nha!

Thoa thấy Nga có vẻ lo lắng.

THOA:

- Có chuyện gì không?Má chị bệnh hả?

NGA:

- Không,con chị!

Thoa tròn mắt ngạc nhiên.

THOA:

- Con chị?



NHÀ ÔNG QUÂN.

Thoa đang lau cầu thang.Bà Hoa mở cửa phòng bước ra,ăn mặc rất mode.

BÀ HOA:

- Vô dọn phòng đi!

THOA:

- Dạ!

Bà Hoa đi xuống cầu thang.Thoa bỏ giẻ đang lau vào thùng nước,bước vào phòng bà Hoa.Phòng ngủ bà Hoa sang trọng nhưng cũng rất bày bừa.Trên giường là một đống quần áo bà Hoa vừa mới mặc thử bỏ ra.Thoa bắt đầu xếp dọn từng cái.Cô chợt nhìn thấy một quyển album trên giường,tò mò mở ra xem thử,bên trong là hình ảnh của bà Hoa và Thiên đi du lịch ở Macao,chụp nhiều tư thế khá thân mật,âu yếm.Bà Hoa mặc đồ tắm rất khêu gợi bên cạnh anh chàng Thiên lực lưỡng.Có tiếng cãi vã bên ngoài,Thoa giật mình bỏ quyển album xuống,chạy ra nghe ngóng.Thoa thấy Đức vai mang một ba lô,tay kéo một vali to định đi đâu đó.Bà Hoa và Đức đang cãi nhau.

ĐỨC:

- Má lo cho má đi,không cần phải lo cho tôi….Tôi thà đi quét rác còn hơn làm bù nhìn cho mấy cái công ty xây dựng của các người,nhục lắm!Học bao nhiêu năm trời ra,cuối cùng chỉ là một con rối…Tôi nói cho các người biết trước,làm gì thì làm,để cho con út nó biết thì không xong đâu!

Đức hùng hổ định đi ra cửa,bà Hoa chửi với theo.

BÀ HOA:

- Đồ vô ơn bạc nghĩa!Đồ cái thứ dại gái!Thằng hèn!

Đức nghe nói vậy chợt dừng lại.Quay lại vào nhà,bước thẳng đến chỗ bà Hoa.Bà Hoa sợ bị Đức đánh,hơi lui bước nhưng tỏ vẻ không sợ.Đức nhìn bà Hoa chằm chằm rồi cười gằn.

ĐỨC:

- Phải rồi!Tôi hèn!Hèn quá đi chứ!Tôi hèn kể từ khi tôi phát hiện ra cuộc sống sung sướng của mình là do những đồng tiền của các người ăn cướp được của người ta.Tôi hèn kể từ khi tôi phát hiện được má ngủ với chính một thằng bạn của tôi,tôi hèn khi biết được ông già ngày nào cũng quăng hàng đống tiền cho mấy đứa con gái chỉ lớn hơn con út một chút.Tôi hèn vì mỗi khi ra đường,tôi biết chắc có hàng bao nhiêu người căm ghét,khinh bỉ tôi,chỉ vì tôi là con của các người…

Bà Hoa tái mặt không dám nói gì,bà sợ hãi ngồi bệt xuống ghế.Đức vừa cột vali lên xe vừa nói.

ĐỨC:

- Các người tưởng là tôi cần đồng tiền của các người lắm sao?Cái đồng tiền ăn cướp đó chẳng bao giờ tồn tại đâu.Tôi chưa biến khỏi nơi này vì tôi thương con Ut,tôi sợ rằng nó sẽ là người lãnh đủ cái oan nghiệt của gia đình này đó!

Đức nói xong rồi quay trở lại ,đóng cửa đánh rầm.Bà Hoa giật mình ngồi ôm mặt.

Đức dắt xe motor bước ra cổng thấy Thiên đang đứng cạnh xe hơi đợi bà Hoa,ăn mặc bóng bẩy.Thiên khẽ gật đầu chào Đức vui vẻ.Đức leo lên xe motor nổ máy rồi lầm bầm.

ĐỨC:

- Đồ đĩ đực!

Thiên ngơ ngác,tức giận nhìn theo.
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét